Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mầm Mống Hủy Diệt Và Hy Vọng Mong Manh
Lần đầu tiên Tô Điệp Y nhìn thấy Lâm Dịch Phong, không phải trong một buổi tiệc xa hoa, mà là dưới tán cây rẻ quạt vàng ươm của đại học A. Hắn khi đó, chỉ là một sinh viên năm trên, nhưng khí chất đã lạnh lùng, cao ngạo, tách biệt hoàn toàn với đám đông ồn ào. Hắn bước đi, và thế giới như rẽ làm đôi để nhường đường cho hắn.
Trái tim thiếu nữ của Tô Điệp Y, vốn đã được lập trình để theo đuổi quyền lực và sự hoàn hảo, đã nổ tung ngay khoảnh khắc đó. “Nhất kiến chung tình”.
Đó không chỉ là tình yêu. Đó là sự lựa chọn con mồi. Hắn là con đực đầu đàn hoàn hảo nhất mà cô từng thấy, và cô quyết định, hắn phải thuộc về cô.
Vì hắn, cô cãi lời mẹ, vứt bỏ con đường quản trị kinh doanh được trải sẵn thảm đỏ, để đâm đầu vào khoa máy tính khô khan. Mẹ cô, một người phụ nữ sắc sảo, đã cảnh báo: “Con đường là do con chọn. Đừng hối hận, và tự mình gánh lấy mọi hậu quả!”.
Hậu quả? Tô Điệp Y cười khẩy. Hậu quả duy nhất cô không chấp nhận, là thất bại.
Bảy năm, cô từ một sinh viên khoa máy tính, trở thành thực tập sinh xuất sắc, rồi trở thành nữ thư ký duy nhất có thể đứng bên cạnh hắn. Cô thông minh, kiên nhẫn, cô là một thợ săn bậc thầy. Cô chờ đợi hắn, như một con báo tuyết rình mồi.
Nhưng con mồi của cô, dường như đã bị một con thỏ non cướp mất.
Từ chuyến đi Bột Hải, cô đã nhận ra sự khác thường. Ánh mắt của hắn. Cái cách hắn nhìn Bùi Yên. Nó không phải là sự lạnh nhạt hắn dành cho cô. Nó là… sự chiếm hữu.
Và giờ đây, khi những bức ảnh và video từ chú hai gửi đến, sự nghi ngờ của cô đã được khẳng định.
Con đĩ Bùi Yên!
Tô Điệp Y siết chặt chiếc điện thoại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô ta đã xem đi xem lại đoạn video ở Kính Hồ. Cái cách hắn cúi xuống, cái cách con đĩ đó nhắm mắt…
“Người đàn ông mà Tô Điệp Y này không chiếm được,” cô ta nghiến răng, “thì tất cả đàn bà khác cũng đừng hòng!”. Hủy diệt nó. Phải hủy diệt nó.
Trong khi đó, Bùi Yên, con thỏ non tội nghiệp, hoàn toàn không biết cái bẫy đang được giăng ra. Nỗi sợ hãi duy nhất của cô lúc này là Lâm Dịch Phong.
Hắn đi Châu Âu. Nhưng sự kiểm soát của hắn thì không.
Hắn bắt cô phải “báo cáo” mỗi ngày. Nhưng đó không phải là những cuộc nói chuyện. Đó là những phiên tra tấn tâm lý.
Hắn gọi cho cô vào giữa trưa, khi cô đang ở thư viện, và ra lệnh: “Ra nhà vệ sinh. Anh muốn nghe tiếng em.”
“Nghe… nghe gì ạ?”
“Nghe tiếng em rên.” Giọng hắn khàn đặc qua điện thoại. “Anh đang ở trong phòng họp, nhưng con cặc của anh đang cương cứng vì em. Anh muốn nghe tiếng em tự sờ lồn mình, Yên Yên. Sờ cho anh nghe. Nói em nhớ cặc của anh thế nào đi.”
Và cô, đứng trong buồng vệ sinh công cộng chật hẹp, run rẩy đưa tay vào trong quần lót, tự mình làm ra những âm thanh dâm đãng, trong khi bên ngoài là tiếng bạn học đi lại.
Nhưng địa ngục thật sự, là những khi hắn ép cô “ăn cơm” với hắn.
Hắn đưa cô đến một nhà hàng sang trọng, trong một phòng VIP riêng tư. Hắn bắt cô ngồi lên đùi hắn, ngay tại bàn ăn. Hắn kéo váy cô lên, cởi phăng chiếc quần lót ren mỏng manh.
“Ngoan, ăn đi.” Hắn gắp thức ăn cho cô, trong khi bên dưới, hắn đã kéo khóa quần. Con cặc khổng lồ của hắn ấn vào giữa hai khe mông cô.
“Em… em không ăn được…”
“Ăn. Hoặc là em ăn cơm, hoặc là em ăn cặc của anh ngay tại đây.”
Cô run rẩy và cơm vào miệng, và hắn bắt đầu thúc nhẹ. Hắn không đâm vào. Hắn chỉ dùng đầu khấc cọ xát, nghiền nát cái lỗ lồn đang ướt sũng của cô. Hắn muốn cô phải chịu đựng sự dằn vặt của dục vọng mà không được thỏa mãn, phải giả vờ bình thản trong khi đang bị lăng nhục.
Và rồi, điện thoại của cô reo.
Là Vệ Diễn.
Tim Bùi Yên như ngừng đập.
“Nghe đi.” Lâm Dịch Phong ra lệnh. Hắn không dừng lại, thậm chí còn cố tình thúc mạnh hơn, đầu cặc chọc thẳng vào mép lồn.
“A!”
“Alo? Yên Yên? Em sao thế?” Giọng Vệ Diễn lo lắng.
“Em… em không sao… em… vấp…”
Lâm Dịch Phong cười. Hắn giữ chặt hông cô. Ngay khi cô vừa nói, hắn đâm mạnh một ngón tay vào lồn cô.
“A! Ưm!”
“Yên Yên! Em thật sự không sao chứ? Anh nghe tiếng em lạ lắm!” Vệ Diễn ngày càng lo lắng.
“Em… em…” Bùi Yên cắn nát môi mình.
Lâm Dịch Phong ghé vào tai cô, thì thầm: “Nói với nó, em đang nhớ nó đi.”
Hắn vừa nói, vừa dùng ngón tay thúc mạnh vào điểm G của cô. Cô co giật, nước lồn trào ra.
Cô phải nói dối bạn trai mình, trong khi đang bị anh trai của hắn làm cho lên đỉnh.
Sự tra tấn này còn kinh khủng hơn cả bạo lực thể xác.
Vệ Diễn ở đầu dây bên kia, lòng như lửa đốt. Hắn bị Lâm Dịch Phong giao cho một khối lượng công việc khổng lồ, cố tình để hắn không có thời gian gặp Bùi Yên. Hắn nhớ cô đến phát điên, nhưng mỗi lần gọi điện, giọng cô đều rất lạ, và hắn thề rằng hắn đã nghe thấy tiếng rên rỉ.
“Chắc mình nghĩ nhiều rồi.” Hắn tự trấn an, không biết rằng sự thật còn tàn nhẫn hơn trí tưởng tượng của hắn vạn lần.
Giữa vũng lầy tuyệt vọng đó, Bùi Yên nhận được một tia sáng.
“Thầy Morris, thầy gọi em ạ?”
“Bùi Yên, thư giới thiệu của em đây.” Thầy Morris đưa cho cô một phong bì. “Thầy đã gửi hồ sơ đi rồi. Theo quy trình thì tuần sau sẽ có kết quả trên trang web du học của trường. Nhưng em yên tâm, hồ sơ của em rất đẹp.”
Bùi Yên run run nhận lấy.
“Thầy ơi,” cô lí nhí hỏi, “Kết quả… có dán công khai ở bảng tin không ạ?”
“Ồ không, chuyện này bảo mật mà. Chỉ công khai trên cổng thông tin nội bộ thôi.”
Bùi Yên thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không dán công khai, hắn sẽ không biết. Hắn bận như vậy, sẽ không rảnh rỗi để vào cổng thông tin của trường.
Cô ôm lấy phong bì, chạy ra khỏi văn phòng.
Paris. Paris. Chỉ cần đến được Paris. Cô sẽ thoát.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận