Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh trầm ngâm nói.”Không hiểu sao?”

Tưởng Linh nói là vâng.

Giọng nói của Lâm Thanh Khải hạ thấp xuống, “Nói về chuyện làm thế nào để có thể thao cho em thoải mái.”

“Cái gì chứ…” Mặt Tương Linh nóng bừng.

Cô từng nghe nói là tại ký túc xá nam vào ban đêm mọi người nói chuyện tán gẫu cũng tương đối đàng hoàng. Mà hơn hết cô biết rõ anh sẽ không tùy tiện nói gì cả, đại khái là mấy chuyện tế nhị.

Bất quá lời này vừa nói ra, quả thực là trong nháy mắt trái tim thiếu nữ liền đập rộn ràng.

Cô lấy ngón trỏ đè lên lan can.”Có liên quan gì tới em chứ…”

Lâm Thanh Khải lười biếng, “Vậy thì có liên quan tới ai được?”

Sao cô biết.

về điểm này, tâm tư nhỏ của Tương Linh rục rịch như chết đu sống lại, cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Hồi sáng điện thoại anh có tiếng tin nhắn đến.”

Ý cô đang nói tới lúc từ căn tin đi ra, có nữ sinh nào đó đã gửi cho anh một tin nhắn.

Cô cũng không hiểu được bản thân như thế nào, biết rõ là anh chưa trả lời tin nhắn đó, nhưng lại không cam tâm mà muốn chính miệng anh xác nhận chuyện đó.

Nhưng có lẽ nói ra câu hỏi thật lòng kia là sai lầm rồi.

Lâm Thanh Khải cười rộ lên: “Sao vậy?” giọng anh nhẹ bẫng, như có như không có điểm trở nên nghiêm khắc, “Bây giờ lại bắt đầu quang minh chính đại ghen tuông rồi sao?”

“Nào có.”

Cô lập tức phản bác. Sau đó lại cảm thấy lời này của anh mơ hồ có hàm nghĩa gì đó.

Còn chưa kịp suy nghĩ lại thì bên ký túc xá của anh có người gọi tên anh, Lâm Thanh Khải đáp lại một tiếng.

Tương Linh biết ý, nhu thuận: “Vậy em đi ngủ trước đây.”

“Ừm.”

Anh cúp di động, đối với cuộc nói chuyện vừa ghi lại, khẽ cong khóe miệng.

Chậm rãi đem điếu thuốc đang hút dở hút hết, sau đó mới vào nhà: “Có chuyện gì vậy?”

“Mau nhìn này!” Nhóm bạn cùng phòng đang vây quanh chiếc điện thoại mà thưởng thức, quay đầu nhìn anh với vẻ mặt sung sướng: “Ngực lớn, eo nhỏ tinh tế, giọng nói cũng mềm mại. Ây da, thân hình này, nhìn thôi cũng thấy sướng rồi.”

Lâm Thanh Khải nhìn lên trên màn hình có bóng dáng con gái một cái, “Còn chưa đi.”

Cảm xúc hưng phấn nhàn nhạt.

(Na: cảm thấy bất an ~ing)

Tương Linh bò lại đến trên giường, xoay xoay chiếc đèn bàn nhỏ.

Tuy rằng cũng có vài câu muốn hỏi nữa, nhưng anh thấy tin nhắn của cô cũng không để tâm, không trả lời mà chỉ gọi điện thoại lại.

… Thế này tựa hồ như là từ lúc hai người quen nhau tới bây giờ, cái duy nhất tương đối bình thường để được gọi là người yêu đó là việc gọi điện thoại cho nhau. Còn ngoài ra thì chỉ có việc lên giường làm mục đích, hay lầ nói mấy câu tầm thường nhạt nhẽo mà thôi.

“Là Lâm Thanh Khải à?” Bạn cùng bàn lấy nắp bút để dưới cằm, cười xấu xa, “Tốc độ phát triển của hai người này thật nhanh nha, tối hôm qua đã đi tới trình độ gọi điện thoại chúc nhau ngủ ngon rồi.”

Cái gì mà gọi điện chúc nhau ngủ ngon…

Tương Linh nói thầm trong bụng: Còn có chuyện nhanh hơn nữa kìa, nói ra hù chết cậu.

Ngày hôm sau lại là Chủ nhật.

Sinh nhật của lớp trưởng, kêu gọi bạn bè trong lớp đi hát karaoke.

Sau sự kiện thư tỏ tình hôm đó, quan hệ giữa hai người nói xa thì không xa, nói gần lại chẳng gần, chỉ là bạn học bình thường mà thôi. Lần này, bạn bè trong lớp lại có tới hai phần ba mọi người muốn đi. Tương Linh cũng không hẹp hòi, hắn mời, cô liền đi cùng với mọi người đến ktv.

Bảy giờ tối. Không còn phòng trống.

Nhân viên tiếp tân dỗ dành mọi người tập trung ở một bên, chờ lớp trưởng cùng người hướng dẫn đặt phòng trước.

Ước chừng năm phút đồng sau, cửa tiệm lại bị đẩy ra. Vài nam sinh theo thứ tự tiến vào.

Tương Linh quay đầu nhìn, phát hiện trước mặt có hai dáng người khá quen mắt, hình như là lần trước cùng ăn cơm với nhau.

Người đi sau cùng, quả nhiên không ai khác chính là Lâm Thanh Khải.

Bạn ngồi cùng bàn đứng ở giữa đoàn người lớp cô, phía trước lại có vài người khác che chắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận