Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Khả Nhân không nhịn được nữa, một tay lấy gối ném về phía anh: “Anh mau cút cho em!”

Hai người ồn ào một lúc thì về sau lại không nhịn được mà lại dính lấy nhau. Thỉnh thoảng liền hôn lên cái miệng nhỏ và sờ bàn tay nhỏ rồi lại sờ sờ, Trần Khả Nhân nhớ lại hành động của người đàn ông vào tối hôm qua, lại nhịn không được ồn ào lên với người đàn ông. Những người đang đắm chìm trong tình yêu nồng cháy vốn là như vậy… Đúng vậy, đều rất thất thường.

Cãi nhau thì cãi nhau, nhưng có một số việc vẫn phải nói rõ ràng. Tống Hạo Hiên rất rõ ràng hoàn cảnh gia đình của Trần Khả Nhân, nhưng Trần Khả Nhân vẫn luôn không hỏi qua hoàn cảnh gia đình của Tống Hạo Hiên cho nên Tống Hạo Hiên liền ôm cô và kể một cách sơ lược về chuyện của mình.

“Năm năm trước bố anh đã qua đời, trong nhà thì bậc bề trên lớn nhất chính là mẹ anh, ngoại trừ vào lúc mẹ anh hay lải nhải thì bà là một người hiền hòa, chắc chắn bà ấy rất thích em.”

“Trong gia đình thì anh là người nhỏ nhất, ở trên còn có hai người anh trai, cho nên người bên ngoài mới gọi anh là cậu ba nhà họ Tống. Hai người bọn họ đều đã thành gia lập nghiệp và có con của mình, mà công việc của bọn họ phải thường xuyên đi công tác nên bọn họ thường không ở nhà, mà chỉ có hai người chị dâu ở nhà thường xuyên thôi. Hai người ấy cũng không tệ, sau này em có thể chơi cùng với các chị ấy cũng không tệ.”

“Em cũng biết trước anh có không ít phụ nữ bên cạnh, em cũng biết tính cách của anh, kể từ khi anh biết mình thích em thì đã không qua lại chỗ bọn họ nữa. Hiện giờ quyết định em kết hôn thì đã cho bọn họ phí chia tay, từ nay về sau bọn họ đã không còn liên quan đến anh.”

“Trần Khả Nhân, anh biết tuổi của anh có hơi lớn, phương diện tình cảm cũng không sạch sẽ, cũng rất bá đạo cố chấp, là một người điển hình của chủ nghĩa đàn ông… Nhưng anh cũng muốn hỏi em, em có bằng lòng gả cho anh không?”

Trần Khả Nhân nhìn Tống Hạo Hiên, vẻ mặt anh rất chân thành, trong mắt tất cả đều là cưng chiều, yêu thương cô. Cô trừng mắt nhìn, chịu đựng cảm giác chua xót kia, khẽ cười nói: “Nếu như em không đồng ý?”

Tống Hạo Hiên bỗng nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói: “Anh nói anh rất bá đạo, cố chấp và theo chủ nghĩa đàn ông, em cảm thấy anh sẽ cho em quyền từ chối sao?”

Trần Khả Nhân nhịn không được cười ra tiếng: “Làm gì có ai cầu hôn như anh?”

Vẻ mặt Tống Hạo Hiên xem chuyện đó là dĩ nhiên: “Cả nhà anh đều cầu hôn như vậy!”

Trần Khả Nhân: “…”

Được rồi, được rồi, mặc kệ thế nào thì cuối cùng Trần Khả Nhân vẫn đồng ý gả cho anh, mặc dù không có hoa tươi, không có bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, cũng chẳng có nhẫn… Nhưng như vậy thì sao? Chỉ cần yêu nhau thật lòng là đủ rồi!

Tống Hạo Hiên cũng biết cầu hôn như vậy sẽ tủi thân cho cô, chỉ là… Vẫn nên đi lấy giấy chứng nhận kết hôn trước đã!

Thế là Trần Khả Nhân dở khóc dở cười nhìn Tống Hạo Hiên mạnh mẽ gào thét đòi lấy giấy chứng nhận, cuối cùng nhịn không được nhắc nhở anh: “Hạo Hiên, em còn chưa đủ hai mươi tuổi… Hơn nữa hộ khẩu của em không có ở đây!”

Tống Hạo Hiên yên lặng ngồi xuống, con mắt nhìn chằm chằm cô nói từng chữ: “Vậy chúng ta đi gặp mẹ vợ trước, rồi mới lấy hộ khẩu và giấy chứng nhận.”

Trần Khả Nhân: “…” Vừa rồi anh không nghe em nói câu mình chưa đủ hai mươi tuổi sao?

Cuối cùng thì chỉ có một mình Trần Khả Nhân quay về, không phải Tống Hạo Hiên không muốn đi, mà là Trần Khả Nhân không cho Tống Hạo Hiên đi… Lúc này Tống Hạo Hiên có phần, ừm, quá phấn khởi, lỡ dọa mẹ cô tái phát bệnh cũ thì sao đây? Cho nên cuối cùng Trần Khả Nhân quyết định một mình về trước, chờ đến khi nói ra mọi chuyện thì Tống Hạo Hiên sẽ đến cửa gặp!

Bình luận (0)

Để lại bình luận