Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vết Rạn Trong Bóng Tối
Mùa đông ở Tỉnh Hòa năm nay dường như dài và lạnh hơn mọi năm. Cái rét không chỉ dừng lại ở những bông tuyết trắng xóa phủ kín lối đi, mà nó còn len lỏi qua từng lớp áo, gặm nhấm da thịt và đóng băng cả những xúc cảm đang nhen nhóm. Diêu Đinh đứng đó, đôi chân tựa như bị đóng đinh xuống mặt đất lạnh lẽo, nhìn cảnh tượng hỗn loạn ngay dưới chân tòa chung cư của Mạnh Phù Sinh. Một đám đông đang xì xào, những ánh mắt tò mò và khinh khi bao quanh một vở kịch gia đình tồi tàn nhất mà người ta có thể tưởng tượng.
Trong ánh đèn đường vàng vọt, Mạnh Phù Sinh hiện lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Anh không còn là vị tổng tài điềm tĩnh thường ngày. Chiếc sơ mi trắng đắt tiền giờ đây lấm lem bụi đất, cổ áo bị nới lỏng, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng một nỗi hận thù thâm căn cố đế. Anh đang bóp chặt lấy cổ áo của người đàn ông trung niên nhếch nhác – cha anh. Người đàn ông đó bốc lên mùi rượu rẻ tiền nồng nặc, khuôn mặt nhăn nheo, nham nhở vết sẹo và sự đê tiện của một kẻ đã bán đứng lương tâm cho men đắng.
“Nếu ông còn dám chạm vào một sợi tóc của Thiển Niệm, tôi sẽ tự tay kết liễu đời ông!” Tiếng gầm của Phù Sinh không vang dội, nó khàn đặc, rướm máu, tựa như tiếng rên rỉ từ sâu trong lồng ngực của một đứa trẻ bị tổn thương suốt hàng chục năm trời.
Mạnh Thiển Niệm quỳ rạp dưới đất, tiếng khóc của cô bé vỡ vụn hòa vào tiếng gió rít qua những cành cây khô khốc. Chiếc vali mở tung, quần áo rơi vãi – những món đồ xinh xắn mà cô bé vừa mang về để nghỉ đông giờ đây lấm lem trong vũng tuyết bẩn. Cô bé run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé cố gắng níu lấy ống quần của anh trai: “Anh hai… đủ rồi… đừng đánh nữa, em xin anh…”
Nhưng Mạnh Phù Sinh không nghe thấy gì cả. Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại tiếng nổ lách tách của những ký ức kinh hoàng. Diêu Đinh cảm thấy tim mình thắt lại. Cô không sợ hãi sự bạo liệt của anh, cô chỉ thấy đau lòng. Cô lao đến, vòng tay ôm chặt lấy cánh tay đang gồng lên cứng ngắc của Phù Sinh. Da thịt anh nóng rực dù giữa trời đông, một sức nóng của sự điên cuồng.
“Phù Sinh! Nhìn em này! Dừng lại đi, anh sẽ giết chết ông ta mất!” Diêu Đinh hét lên, giọng cô lạc đi trong gió tuyết.
Người cha nồng mùi rượu cười khẩy, những cái răng ố vàng lộ ra đầy vẻ ghê tởm: “Tiểu súc sinh… mới lớn đã biết nuôi gái rồi à? Nó là ai? Để ông đây dạy mày cách làm nó lớn bụng nhé, rồi xem mày có còn oai phong thế này không!”
Câu nói bẩn thỉu ấy như một mồi lửa ném thẳng vào kho xăng. Mạnh Phù Sinh mất kiểm soát hoàn toàn, anh quật ngã ông ta xuống đất, những cú đấm liên tiếp giáng xuống trong sự im lặng đáng sợ. Mỗi cú đấm là một lần anh trút bỏ sự nhục nhã của quá khứ. Diêu Đinh liều mình ôm lấy lưng anh, áp sát bầu ngực vào tấm lưng vững chãi đang rung lên bần bật. Cô ngửi thấy mùi bạc hà xen lẫn mùi máu và mùi khói thuốc nhàn nhạt.
Sau khi bảo vệ can thiệp và người đàn ông kia bị đuổi đi, bầu không khí chìm vào một sự im lặng đến tê người. Đám đông tản ra, chỉ còn lại ba người họ giữa màn đêm. Mạnh Phù Sinh đứng lặng, đôi bàn tay trầy xước rỉ máu đỏ tươi trên nền tuyết trắng. Anh không dám nhìn Diêu Đinh. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông đã sụp đổ hoàn toàn trước mặt người phụ nữ mình yêu. Anh cảm thấy mình thật nhếch nhác, thật dơ bẩn, hệt như vũng bùn dưới chân.
Khi về đến căn hộ nhỏ, anh chỉ khẽ nói bằng giọng hèn mọn, khàn đặc: “Xin lỗi em.” Nói rồi, anh vội vã quay lưng rời đi, lấy cớ ra ngoài mua đồ để trốn tránh sự thật rằng anh vừa phơi bày toàn bộ vết thương rỉ máu của mình trước mặt cô. Trong căn phòng chỉ còn lại Diêu Đinh và Thiển Niệm, cô bé vùi đầu vào lòng Diêu Đinh, tiếng nấc cụt vẫn chưa dứt. Diêu Đinh vuốt ve mái tóc cô bé, nhưng tâm trí cô đã theo bóng lưng cô độc của Phù Sinh ra ngoài màn đêm tuyết phủ kia. Cô biết, anh không cần sự thương hại, anh cần một sự cứu rỗi mà chỉ tình yêu mới có thể mang lại.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận