Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quan hệ nơi hoang dã

Đây là lần đầu tiên nàng phát sinh quan hệ với nam nhân khi ở bên ngoài, mặc dù đang ở khu rừng không có ai, nhưng Khương Vãn Ly vẫn không khỏi ngượng ngùng, thân thể trắng ngần vì thẹn thùng nổi lên một màu ửng đỏ, dưới ánh trăng chiếu rọi, yêu dã mị hoặc, tựa như yêu tinh chuyên hút hồn người khác, khiến nam nhân muốn xỏ xuyên nàng đến chết, lại cũng khiến hắn ôm vào trong lòng để mà yêu thương, những suy nghĩ trái ngược như thế phản ánh dương vật bành trướng dưới thân, hắn nắm chặt eo thon của nữ nhân, một lòng một dạ muốn nàng một cách tàn ác.
Một cơn gió thổi qua, chăn mỏng trượt xuống người nữ nhân, san bằng trải rộng trên mặt cỏ mềm mại, Quân Đình dùng tư thế cắm vào ôm nàng lên, ấn trên chăn mỏng cắm mười mấy cái rồi lật người sang, thân thể cường tráng của nam nhân nằm bên dưới, lưng nữ nhân dựa vào lồng ngực hắn.
Cự vật thô dài bị rút ra, không có khoảng tạm dừng nào, thoáng chốc đã đâm vào hậu huyệt đang khép lại.
Khương Vãn Ly cũng phát ra một tiếng rên rỉ khổ sở.
Nếp uốn hồng hào mở ra từng chút, đường đi hẹp hòi bị ép căng đến cực hạn, phần bên cạnh miệng huyệt tái đi, nàng mở to mắt hạnh rưng rưng. Xuyên thấu qua màng hơi nước, nàng nhìn thấy không trung đen nhánh và một khoảng sao trời lộng lẫy bắt mắt.
Dưới khoảng sao trời, một nam một nữ tằng tịu với nhau ngay bên ngoài, hình ảnh dâm loạn như vậy lại đẹp đẽ đến mức ai cũng không tưởng nổi.
Dòng nước ấm áp rót vào thân thể nàng, cảm nhận được cự vật rời đi, Khương Vãn Ly thở phào thả lỏng.
Quân Đình không đứng dậy ngay mà đắp y phục chẳng biết cởi ra từ lúc nào lên cơ thể hai người, che khuất vị trí eo mông.
“Chủ nhân, không đi ư?” Khương Vãn Ly chớp mắt, khó hiểu hỏi.
“Ngủ ở đây không ổn à?” Quân Đình làm càn véo eo nữ nhân, hỏi ngược lại.
“Cũng, cũng ổn…”
Nhưng có hơi kỳ lạ.
Khương Vãn Ly hoàn toàn không tưởng tượng được Nam Vực Vương thân phận tôn quý, cao cao tại thượng cũng sẽ làm ra chuyện lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường. Vị Vương này sa vào hưởng thụ, dù trong lúc chiến tranh cũng sẽ không bạc đãi bản thân, mức độ xa hoa của chỗ ở của Vương ngay cả một nữ nhi của thành chủ đã nhìn quen những thứ xa xỉ như nàng cũng âm thầm cứng lưỡi.
Lần đầu tiên ngủ trong rừng, Khương Vãn Ly không quen nên hoàn toàn không ngủ được, nàng mở to đôi mắt hạnh, liếc nhìn gò má góc cạnh của nam nhân, cũng không biết cọng dây thần kinh nào chạm mạch, bỗng dưng mở miệng hỏi: “Liệu có ruồi muỗi không nhỉ?”
“Không đâu.”
Khương Vãn Ly hoàn toàn không tin, trực giác cho biết là nam nhân đang lừa gạt nàng, thời tiết hiện giờ là lúc có nhiều muỗi nhất. Sao không có muỗi cho được? Đến lúc đó chắc chắn Vương sẽ lấy da thịt trắng nõn của nàng cho muỗi đốt. Nhưng nàng cũng không dám nói thẳng những gì đã nói trong lòng ra, chỉ biết chửi thầm.
Quân Đình lại nhìn ra ý nghĩ của nàng, bất mãn vỗ một cái lên cặp mông vểnh kia, lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn.”
“…” Khương Vãn Ly không thể phản bác, rốt cuộc lúc còn bé phu tử trong nhà cũng từng nói nàng là kẻ ngốc nhất trong những người con của Khương gia.
“Có bản vương ở đây, sẽ có ruồi muỗi đến quấy rầy ngươi được à?” Quân Đình hung tợn nhéo mặt nàng, trong lòng vô cùng hoài nghi ánh mắt của mình, sao lại thích một đồ ngốc như vậy.
Linh sĩ bình thường dù không chủ động sử dụng linh lực thì một chút linh lực vô tình tỏa ra bên ngoài cũng có thể xua đuổi ruồi muỗi, càng đừng nói một bậc cường giả như Quân Đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận