Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cao Tình lo âu đi tới đi lui quanh phòng khách, hai bàn tay đan vào nhau xoa xoa vò vò, rồi đột nhiên lại xoay ngoắt người hướng về phía cửa, ngữ khí hấp tấp, vội vã nói: “Không được! Chị không thể cứ thế mà đi về tay không được, chị phải ra siêu thị mua ngay mấy con gà ác về hầm canh thuốc bắc cho cô ấy bồi bổ cơ thể mới được. Em nhìn xem vợ mình đã gầy gò ốm yếu thành cái dạng gì rồi, cằm thì nhọn hoắt, da dẻ thì xanh xao, vẻ mặt tối ngày còn u sầu buồn bã nữa, tình trạng sức khỏe tồi tệ như vậy đối với mẹ và thai nhi đều cực kỳ không tốt!”.
Cao Nghị thấy Cao Tình nói liên thanh không kịp thở, bộ dạng cuống cuồng như lửa đốt đít, vội vàng vươn tay bắt lấy cánh tay cô kéo lại, dở khóc dở cười nói: “Chị à, làm gì mà khoa trương lên như vậy chứ, với lại chẳng phải lúc nãy chị vừa mới nằng nặc kêu phải dọn đồ nhanh chóng về nhà sao?”. Cao Tình trừng mắt, bất mãn hất tay em trai ra, cao giọng mắng: “Cái thằng ôn này, đây không phải là chuyện nhỏ đâu! Mạn Nhu bây giờ chính là đại công thần mang thai vàng mang ngọc của nhà họ Cao chúng ta. Nếu ba mẹ ở quê mà biết tin em sắp có con nối dõi, nhất định là hai ông bà già sẽ cao hứng đến mức nhảy cẫng lên phát điên mất. Tuổi của em cũng đâu còn nhỏ nhắn gì nữa, những người đồng trang lứa với em ở dưới quê đều đã có con cái nheo nhóc chạy theo gọi cha gọi mẹ đầy sân rồi kìa!”.
Nói xong, Cao Tình lại nhíu mày đắn đo suy nghĩ, lầm bầm: “Bất quá… thôi bỏ đi, chị nghĩ chắc vợ em hiện tại trong lòng vẫn còn ghim thù, oán giận chị lắm, dù sao những chuyện cay nghiệt bấy lâu nay chị làm cũng thật sự không đúng, là do chị hồ đồ. Vẫn là trước tiên chị nên xách cổ mang con ả Tào Tiểu Hà đi khuất mắt cho khuất nợ, trả lại không gian yên tĩnh cho hai vợ chồng, rồi thuận tiện lặn lội về nhà báo cho ba mẹ cái tin tức động trời tốt lành này đã.”. Thấy nút thắt trong lòng đã gỡ, sắc mặt Cao Tình nhanh chóng giãn ra, vui vẻ hớn hở, mụ dứt khoát xoay người sải bước hướng thẳng về phía nhà. Cao Nghị lững thững đi theo phía sau, bị mụ quay đầu lại rống lên vài tiếng ra lệnh bắt anh phải lập tức ra siêu thị mua một đống đồ ăn bổ dưỡng, trái cây tươi ngon về tẩm bổ cho cơ thể bà xã. Cao Nghị bất đắc dĩ xoa xoa thái dương thở dài, nhưng khi nhìn bóng dáng hấp tấp, mừng rỡ ra mặt của chị gái, trên môi nam nhân cũng nhịn không được mà nở một nụ cười nhẹ nhõm, ấm áp.
Quả nhiên hiệu suất làm việc của một bà chị gái tháo vát như Cao Tình là cực kỳ cao, nói một là một, hai là hai. Sau khi về đến nhà, mụ hầm hầm bước thẳng một nước vào phòng ngủ phụ, nhìn Tào Tiểu Hà đang thong thả ngồi trước gương dặm phấn tô son, chải chuốt lả lơi, mụ khoanh tay lạnh lùng nói: “Bây giờ tôi phải thu dọn đồ đạc để về nhà, cô cũng mau chóng tém tém lại, chuẩn bị hành lý cút đi đi.”. Tào Tiểu Hà đang chu môi bôi son lập tức giật mình đánh thót, tay cầm thỏi son cũng khựng lại, ả quay sang dùng ánh mắt kinh ngạc ngoài ý muốn hỏi lại: “Chị Tình, sao lại đột ngột quá vậy, có phải hay không…”.
Cô ta tinh ranh đảo mắt đánh giá sắc mặt âm trầm của Cao Tình, rồi lại làm ra vẻ thật cẩn thận, rụt rè nói khích: “Có phải chị đang không hài lòng với cái thái độ lạnh nhạt, xấc xược tối hôm qua của Mạn Nhu đúng không? Chị Tình, chị cứ yên tâm đi, chị là người chị gái ruột thịt duy nhất mà anh Nghị vô cùng kính trọng, anh ấy khẳng định là sẽ không vì một người đàn bà ngoài giá thú mà không đứng về phía bảo vệ chị đâu.”. Thấy Cao Tình nhíu chặt mày lại, Tào Tiểu Hà còn đinh ninh ảo tưởng rằng bản thân đã đoán đúng tâm tư của mụ, liền thở dài một tiếng thườn thượt, giỏ vài giọt nước mắt cá sấu nói: “Lại nói đến chuyện tranh chấp ầm ĩ tối hôm qua cũng là do một phần lỗi của em, là do em sơ ý làm Mạn Nhu hiểu lầm em cùng anh Nghị có quan hệ mờ ám không trong sáng. Kỳ thật giữa em và anh ấy hiện tại làm gì có cái gì, chỉ là trong lòng em luôn cảm thấy áy náy bứt rứt vì lúc trước không hiểu chuyện đào hôn, cũng lại cực kỳ đau lòng thương xót cho anh Nghị hiện tại phải cắn răng sống chung với một người phụ nữ anh ấy căn bản không hề thích. Cái tính tình tiểu thư của Mạn Nhu lại kiêu ngạo khó chiều như vậy, em chỉ sợ anh Nghị ở chung với cô ấy lại phải sống nhẫn nhịn, chịu đựng đủ điều ủy khuất.”.
Những lời nói rót mật vào tai này như từng nhát dao cứa nát tâm can, nếu là cái bà Cao Tình mù quáng lúc trước mà nghe được, khẳng định mụ sẽ rất đau lòng cho thằng em trai ngoan ngoãn mà càng thêm căm hận Mạn Nhu thấu xương. Nhưng mà hiện tại đã khác, mụ đã bị những lời bộc bạch của Cao Nghị thức tỉnh, đã nhìn thấu tận tâm can cái bộ mặt thật giả tạo, thâm độc của Tào Tiểu Hà. Và giờ phút này, trong lòng mụ chỉ ước gì được chắp tay đem Mạn Nhu nâng niu ở trong lòng bàn tay mà cưng nựng, hầu hạ chuộc lỗi. Khuôn mặt Cao Tình lập tức tối sầm lại đen như đít nồi, mụ nhếch mép khinh bỉ gắt lên: “Cô nói cái giọng điệu đó là có ý gì hả? Dù có thế nào, có cãi vã ra sao thì em trai tôi cũng đã danh chính ngôn thuận kết hôn với Mạn Nhu, quan hệ vợ chồng đêm ngày đầu ấp tay gối của bọn họ thế nào, sống chung trên giường có sướng hay không cũng tuyệt đối không đến lượt cái loại người ngoài như cô đứng đó khoa tay múa chân, chọc ngoáy chỉ trích!”.
“Lúc trước chính cô là người chê bai, không muốn kết hôn với em trai tôi, thậm chí đã to gan lớn mật dám làm ra cái chuyện nhục nhã đào hôn bỏ chạy cùng một thằng đàn ông khác. Đã như vậy thì cô cũng tự biết thân biết phận đừng bao giờ xuất hiện lảng vảng trước mặt nó nữa, chọc cho nó chướng mắt tức giận. Bây giờ cô đã lết xác đến tận đây xin lỗi rồi, thì coi như sau này hai bên ân đoạn nghĩa tuyệt không còn nửa chút liên quan dính dáng nào nữa, đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng, tốt nhất là cả đời này không bao giờ gặp lại.”.
Khuôn mặt được tô trát phấn son kỹ lưỡng của Tào Tiểu Hà phút chốc lúc thì đỏ bừng xấu hổ, lúc thì trắng bệch ra như tờ giấy. Mới hôm qua thôi, cô ta còn đắc ý khoanh tay đứng nhìn Cao Tình la mắng Mạn Nhu như tát nước vào mặt, trong lòng vô cùng sảng khoái thỏa mãn. Giờ phút này tự mình nếm trải cái thể nghiệm cảm giác bị Cao Tình quở trách, mắng mỏ không nể mặt mũi, ả nhịn không được mà rớt vài giọt nước mắt thật sự, cắn răng lẩm bẩm nài nỉ: “Chị Tình, chị thật sự hiểu lầm em rồi, em không có ý đó…”. Lời ngụy biện còn chưa kịp dứt thì Cao Tình đã trừng mắt như hổ đói, vung tay cắt ngang phũ phàng: “Không có ý đó là tốt nhất! Tuy rằng tôi thừa nhận trước đây tôi không quá hài lòng với con bé Mạn Nhu, nhưng hiện tại cô ấy đã chính thức mang thai giọt máu của Cao gia, tôi cả đời này cũng chỉ chấp nhận một mình cô ấy là em dâu của tôi thôi.”.
Tào Tiểu Hà sững sờ hóa đá, toàn thân như bị một luồng sét đánh ngang tai, đầu óc ong ong trống rỗng. Sau khi cô ta trọng sinh đã nhiều lần cẩn thận tính toán thời gian, rõ ràng trong ký ức kiếp trước, đứa con đầu lòng của Mạn Nhu và Cao Nghị phải hai năm sau mới được thụ thai ra đời, như thế nào bây giờ con ả Mạn Nhu lại lăng loàn mang thai sớm đến như vậy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận