Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Thừa Nhận Ngọt Ngào Và Kế Hoạch Của Văn Nguyệt
Văn Nguyệt nhìn chằm chằm vào cô bạn thân, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa xen lẫn sự thích thú tột độ. Cô không thể ngờ rằng, người em trai vốn dĩ kiêu ngạo, kén chọn đến mức cô từng lo lắng về giới tính của nó, lại có thể rơi vào lưới tình với một người “an tĩnh” như Ngôn Hi.
“Hi Hi, nói cho tớ biết đi, cậu cũng thích Tiểu Sâm đúng không?” Văn Nguyệt hỏi dồn, giọng điệu đầy vẻ mong chờ. “Đừng nói là cậu chỉ nể mặt tớ mà miễn cưỡng đáp lại đấy nhé? Tớ hiểu cậu mà, nếu không thích, cậu sẽ chẳng bao giờ để ai đến gần quá một mét, chứ đừng nói là thân mật thế này.”
Ngôn Hi bị hỏi đến mức hai má nóng bừng, cô cúi đầu, ngón tay xoắn nhẹ vào nhau, ấp úng: “Tớ… thật ra thì…”
Chưa kịp để cô nói hết câu, một giọng nam trầm thấp, mang theo sự ngạo nghễ và chiếm hữu quen thuộc vang lên, cắt ngang bầu không khí ngại ngùng giữa hai người phụ nữ.
“Em cũng muốn biết, cô ấy có dám nói là không thích em hay không?”
Ngôn Hi giật mình quay lại. Văn Sâm đứng đó, dáng người cao lớn tựa vào khung cửa, ánh mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà khí.
Văn Nguyệt cũng ngạc nhiên không kém: “Tiểu Sâm? Sao em lại ở đây? Chị đâu có báo địa chỉ cho em?”
Văn Sâm thong thả bước tới, không thèm nhìn chị gái lấy một cái, mục tiêu duy nhất trong mắt cậu chỉ có Ngôn Hi. Cậu vòng tay qua eo cô, kéo mạnh cô gái nhỏ vào lòng mình, cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai mẫn cảm của cô, thì thầm bằng chất giọng khàn khàn nhưng đủ để cả phòng nghe thấy:
“Lần trước em đã cảnh cáo chị rồi, lừa gạt em sẽ có kết cục gì, chị quên rồi sao? Em không theo chị Văn Nguyệt, em là theo mùi hương của chị mà đến đấy, chị Ngôn Hi ạ.”
Cơ thể Ngôn Hi cứng đờ trong vòng tay rắn chắc như sắt nung của cậu. Hơi thở nóng rực của nam sinh phả vào cổ khiến cô rùng mình.
Văn Nguyệt trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Đây có còn là đứa em trai ngoan ngoãn, lúc nào cũng cười tỏa nắng của cô không? Tại sao bây giờ, từ ánh mắt đến cử chỉ đều toát lên sự chiếm hữu cuồng dã, thậm chí còn dám trắng trợn uy hiếp Ngôn Hi ngay trước mặt người ngoài?
“Tiểu Sâm, buông tay ra! Em làm cái gì thế? Đừng có bắt nạt Ngôn Hi như vậy!” Văn Nguyệt vội vàng đưa tay định kéo bạn thân về phía mình.
Nhưng Văn Sâm không hề nới lỏng vòng tay, ngược lại càng siết chặt hơn, như muốn khảm cơ thể mềm mại của Ngôn Hi vào lồng ngực mình. Cậu ngước mắt nhìn chị gái, giọng điệu kiên định, không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ:
“Chị, những thứ khác em đều có thể nhường cho chị, nhưng Ngôn Hi thì không. Cô ấy là của em. Từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, đều là của riêng em.”
Lời tuyên bố hùng hồn ấy khiến không gian như ngưng đọng lại. Đúng lúc này, Trần Từ Thuật bước ra từ gian phòng VIP, chứng kiến cảnh tượng thân mật quá mức này, ánh mắt anh ta khẽ dao động.
“Hóa ra hai người thực sự ở bên nhau sao? Nguyệt Nguyệt nói mà anh còn bán tín bán nghi.” Trần Từ Thuật cười gượng, cố che giấu tia ghen tị trong đáy mắt khi nhìn thấy vẻ đẹp thoát tục của Ngôn Hi đang e ấp trong lòng chàng thiếu gia trẻ tuổi. “Tiểu tử này khá lắm, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, vớ được báu vật thế này.”
Văn Sâm nhếch mép cười, bàn tay to lớn vẫn không rời khỏi eo Ngôn Hi, ngón tay cái còn hư hỏng vuốt ve qua lớp vải mỏng: “Còn không phải tại bà chị này sao, nếu chị ấy giới thiệu Ngôn Hi cho em sớm hơn, có khi con em đã biết chạy rồi.”
“Nói bậy bạ gì thế!” Ngôn Hi xấu hổ không chịu nổi, lén đưa tay véo mạnh vào hông cậu một cái.
Văn Sâm không hề kêu đau, ngược lại còn thích thú bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan mười ngón tay vào nhau, đưa lên môi hôn một cái chụt đầy cưng chiều. Hai người cứ thế “liếc mắt đưa tình”, hoàn toàn coi hai người còn lại là không khí.
Đáy mắt Trần Từ Thuật xẹt qua một tia ghen ghét khó tả, nhưng trước mặt Văn Nguyệt và khí thế bức người của Văn Sâm, anh ta đành nuốt ngược vào trong.
“Thôi được rồi, mau vào ăn cơm đi, đồ ăn lên đủ cả rồi. Ăn xong chị sẽ đưa mọi người đi xả hơi.” Văn Nguyệt phẩy tay, kéo Trần Từ Thuật vào trong.
Ngôn Hi định đi theo thì bị Văn Sâm ép sát vào tường ngay hành lang. Cậu cúi xuống, chóp mũi cọ vào má cô, giọng nói đầy dục vọng:
“Ăn cơm cái gì chứ? Em không muốn ăn cơm, em chỉ muốn ăn chị thôi. Chị nhìn xem, vừa thấy chị là ‘nó’ lại biểu tình rồi đây này.”
Ngôn Hi đỏ mặt tía tai, đẩy ngực cậu: “Văn Sâm, cậu đừng có làm loạn…”
“Buổi tối ở trên giường thì rên rỉ gọi ông xã, ban ngày lại xa cách gọi Văn Sâm? Chị đúng là lật mặt nhanh hơn lật sách.” Văn Sâm cắn nhẹ môi dưới của cô, thì thầm nguy hiểm. “Em mặc kệ, hôm nay chị dám lừa em đi gặp chị gái, tối nay chị phải bồi thường. Em đã nhờ người gọi điện cho bác trai bác gái rồi, nói là trường có hội thảo, tối nay chị không về.”
“Cái gì? Cậu…” Ngôn Hi trố mắt, hoàn toàn bị sự bá đạo của cậu đánh bại.
Bữa ăn diễn ra trong không khí kỳ lạ, sau đó bốn người lên chiếc Porsche của Trần Từ Thuật, hướng thẳng về phía khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Thành Nam.
Ngôn Hi nhìn những ngọn núi chập chùng, cứ ngỡ đi leo núi, ai ngờ xe lại dừng trước một khu suối nước nóng sang trọng. Cô chưa bao giờ đến những nơi như thế này, càng không có thói quen mặc đồ bơi hở hang trước mặt người lạ. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú.
Văn Nguyệt tinh ý nhận ra, liền trấn an: “Hi Hi, đừng lo. Chúng ta bao phòng riêng, nam nữ tắm riêng biệt. Chỉ có tớ và cậu thôi, tha hồ mà thư giãn.”
Nghe vậy, Ngôn Hi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cô không hề biết rằng, sau lưng cô, Văn Nguyệt đã lén trao cho Văn Sâm một ánh mắt đầy ẩn ý. Cậu em trai quý hóa lập tức hiểu ra, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc thắng, cúi xuống thì thầm vào tai Ngôn Hi khiến cô rùng mình:
“Nếu chị muốn tắm chung với em, em cũng rất sẵn lòng phục vụ đấy…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận