Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Tiêu Tiêu vẻ mặt hối hận, sống không còn điều gì luyến tiếc, đi ra từ WC nữ, ánh mắt các nam sinh không hẹn mà gặp nhìn thẳng vào cô.
Tóc giả hồng nhạt tóc giả hướng Doãn Xuyên kinh hô: “Bạn của cậu….. kích cỡ ngực…… thật kinh người……”
Thần sắc Doãn Xuyên cùng người khác bất đồng, tựa hồ có chút không vui. Hắn đi đến trước mặt Lâm Tiêu Tiêu thấp giọng dò hỏi: “Hay là đừng chụp ảnh nữa, em đưa chị về trước?”
Một bên tóc giả màu xanh lục nghe thấy được, bất mãn mà hét lên: “Doãn Xuyên, cậu đừng có dở chứng, mọi chuyện sắp hoàn thành lại đạp đổ như thế.”
Lâm Tiêu Tiêu tự mình cũng cảm thấy mặc thế này thật sự rất hở ngực, nhưng ngại vừa rồi chính miệng mình đáp ứng, chỉ có thể cười hoà giải: “Chúng ta nhanh nhanh chụp ảnh đi, làm sớm xong sớm.”
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, cả buổi chiều Doãn Xuyên dường như vẫn luôn xị mặt, cả khi chụp ảnh chung, hắn còn thường thường chắn phía trước người cô.
“Doãn Xuyên, cậu hướng qua bên trái một chút, cậu chặn cả người bạn cậu rồi.”
“Doãn Xuyên…… cậu lại chặn nữa!”
“Doãn Xuyên! Tên khỉ khô này, sao cứ như vậy hả?”
Hai giờ sau, rốt cuộc cũng kết thúc. Lâm Tiêu Tiêu đổi sang quần áo của mình, nhìn thấy tóc giảhồng nhạt đang lướt xem ảnh vừa mới chụp, cô đi lên nhìn nhìn: “Những bức ảnh này có thể gửi cho tôi không?”
“Được chứ.” Camera của bọn họ có công năng Bluetooth, tóc giả hồng nhạt liền đem ảnh chụp truyền vào máy cô. Ảnh chụp Lâm Tiêu Tiêu ngồi dưới đất, dựa lưng vào thân cây. Từ góc độ chụp, ngực cùng chân dài của cô được miên tả rất sinh động, cực kỳ dụ hoặc, chính cô còn tự cảm thấy thú tính dâng trào.
Lâm Tiêu Tiêu đem ảnh chụp gửi cho Phó Hi.
Một phút đồng hồ sau, Phó Hi đáp lễ cô một đoạn video. Trong video, hắn một tay mở cúc áo sơmi đen, từng bước từng bước đem cơ ngực trần trụi, rồi đến cơ bụng sáu múi rắn rỏi nam tính, tiếp theo vẫn chỉ một tay thôi mà cởi khoá thắt lưng, rút chiếc thắt lưng ném xuống……
Phụt máu mũi! Lâm Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm theo động tác cái tay thon dài có từng khớp rõ ràng, dọc theo cơ ngực, cơ bụng, mở xong thắt lưng thì video hết, cô theo bản năng mà nuốt nuốt nước miếng.
Giây tiếp theo, Phó Hi liền gọi điện thoại tới: “Em đang ở đâu?”
“Công viên.” Lâm Tiêu Tiêu đá đá mấy viên sỏi dưới chân.
“Một chút nữa anh tới đón em.”
Gần đây có phải bọn họ gặp nhau hơi thường xuyên không, hôm qua mới đi công viên trò chơi mà. Lâm Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ vẫn là đáp ứng, bởi vì để tay lên ngực mình tự hỏi, thật ra cô cũng rất muốn thấy anh: “Vâng.”
Phó Hi đổi một chiếc xe màu trắng tới đón cô, không phải cái chiếc xe chấn lần trước. Lâm Tiêu Tiêu không hiểu lắm về xe, chỉ đơn thuần mà cảm thấy này chiếc không rộng bằng kia chiếc thôi.
“Chúng ta đi đâu?” Lâm Tiêu Tiêu nghiêng đầu hỏi anh. Anh mặc một cái áo sơmi màu đen, giống y đúc trong video, cho nên đoạn video kia là anh vừa quay xong trong phòng làm việc?
“Em muốn đi chỗ nào?” Phó Hi hỏi lại cô.
Màu đen làm cường thế hơn khí chất của anh, lời hỏi nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự áp bức vốn có của đàn ông.
“Không biết.” Lâm Tiêu Tiêu đã có thói quen tùy ý anh an bài, lớn não lười suy nghĩ. Ngoài cửa sổ xe cảnh vật không ngừng lùi lại, cô thoáng nhìn toà nhà có bảng quảng cáo màu sắc cực bắt mắt, thuận miệng nói: “Bằng không đi chơi bắn súng chỗ này?”
“Được.” Phó Hi giương mắt, nói với tài xế, “Lão Trương, dừng xe.”
Khu bắn súng nằm ở tầng ngầm một, diện tích rất lớn, nhưng vì vừa vặn là cuối tuần, không ít người đang ở đây. Hai người bọn họ đợi ở sô pha trong chốc lát, mới tới phiên chơi. Trong lúc ấy, có không ít nữ sinh trộm đánh giá Phó Hi. Các cô ấy nhìn chăm chú không dời mắt, mạc danh làm Lâm Tiêu Tiêu có cảm giác rất tự hào.
“Chúng ta đánh cuộc một chút sao, xem ai được điểm cao hơn.” Lâm Tiêu Tiêu nhớ rõ lần ở công viên trò chơi, anh nói không bắn súng, cô cũng không biết bắn, cho nên xem như công bằng thi đấu đi.
“Tiền đặt cược là cái gì?” Phó Hi hỏi.
“Người thua đáp ứng thắng người một điều kiện.” Cô tự tin.
“Thành giao.” đôi mắt màu đen của Phó Hi hiện lên một tia ánh sáng sắc bén.
Thấy thế, Lâm Tiêu Tiêu tức khắc có dự cảm không tốt: “Từ từ, em xác nhận lại một chút, anh có biết bắn súng không?”
Phó Hi đáp: “Không.”
Kết quả, mười phát đạn thì anh bắn tám phát ở giữa hồng tâm, còn lại hai phát chỉ kém chút xíu mà trúng vòng chín điểm. Lâm Tiêu Tiêu bên này, mới bắn được năm phát, hai phát bảy điểm, ba phát trực tiếp ra ngoài……
“Xem ra là em thua.” Bắn xong trước, Phó Hi nhàn nhã đi tới xem tiến độ của cô.
“Anh không phải nói là anh không biết bắn súng sao!” Lâm Tiêu Tiêu tức muốn hộc máu mà trừng, hai miệng phụng phịu, bộ dáng có điểm giống miệng của con sóc nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận