Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tiệc Da Thịt và Giọt Nước Lạnh Bất Ngờ
Hứa Điềm ngay lập tức hiểu ra. Cái nhìn nghiêm túc ban nãy của Từ Chính Thanh không phải là tức giận. Đó là ánh mắt của con thú săn mồi vừa nhìn thấy con mồi tự mình bôi mỡ.
Lớp kem bơ mát lạnh đột ngột chạm vào làn da nóng hổi của cô, bắt đầu từ xương quai xanh. Hứa Điềm rùng mình, theo bản năng muốn rụt lại. Cái cảm giác dính dáp, ngọt ngào này… quá mức kỳ quái.
“Từ Chính Thanh! Anh… anh chơi vui vẻ quá nhỉ?” Giọng cô run rẩy, nửa như phản đối, nửa như mời gọi.
Anh không thèm trả lời. Anh chỉ cúi xuống, giọng khàn đặc, thì thầm vào tai cô: “Anh muốn nếm thử bánh kem.”
Rồi, anh vùi mặt vào hõm cổ cô. Đầu lưỡi nóng rực của anh liếm sạch vệt kem lạnh. Cảm giác tương phản mãnh liệt khiến Hứa Điềm ưỡn cong người. Anh ngẩng lên, khóe môi còn vương chút kem, bình luận một cách nghiêm túc: “Đây là chiếc bánh sinh nhật ngon nhất anh từng ăn.”
Trò đùa đã biến thành một màn dạo đầu dâm đãng. Hứa Điềm không còn phản kháng, cô nằm ngửa, mặc cho anh “trang trí” cơ thể mình. Ngón tay anh múc từng vệt kem, vẽ lên hai bầu vú căng tròn, bôi một lớp dày lên nụ hoa hồng nhạt. Anh không vội ăn, anh ngắm nghía tác phẩm của mình. Rồi anh cúi xuống, chậm rãi liếm mút, hút trọn lấy một bên ngực được phủ kem, nhấm nháp vị ngọt của bơ hòa quyện với vị mặn mồ hôi của da thịt cô.
Anh tiếp tục bôi kem xuống bụng, xuống rốn, và dừng lại ở mép lông mu đen nhánh. Hơi thở của anh phả vào nơi nhạy cảm nhất. Hứa Điềm rên rỉ, hai chân kẹp chặt lại. Cô đã mệt lử vì trò chơi kéo dài này, toàn thân dính nhớp, và quan trọng nhất… cô ướt đẫm. Cô muốn anh.
Từ Chính Thanh đọc được khao khát trong mắt cô. Anh bế thốc cô lên, đi thẳng vào phòng tắm. Anh không đặt cô xuống. Anh mở vòi sen, nước ấm xối xả. Ngay khi cơ thể cô còn đang ngỡ ngàng vì nước, anh ép cô vào bức tường gạch men lạnh ngắt, nâng một chân cô lên, và thúc mạnh cự vật nóng rẫy của mình vào từ phía sau.
“A!”
Cú thúc bất ngờ, không báo trước, sâu và mạnh. Tường gạch lạnh buốt trước ngực, nước nóng xối trên lưng, và bên trong cô là cây hàng nóng như thiêu đốt của anh đang ra vào. Hứa Điềm mất hết lý trí. Anh vẫn giữ im lặng, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề. Còn cô thì không thể. Cô rên rỉ, cô la hét, cô chửi thề mỗi khi anh thúc vào điểm sâu nhất. Da thịt va chạm chan chát, hòa lẫn với tiếng nước, tiếng rên dâm đãng của cô vang vọng khắp phòng tắm.
Khi mọi thứ kết thúc, anh tỉ mỉ tắm rửa sạch sẽ cho cô, lau khô, bế cô về giường như bế một con búp bê rũ rượi.
Hứa Điềm nằm mê man trên giường. Cơ thể cô mệt lả, nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách kỳ lạ. Cô không ngủ được. Điện thoại cô để ngoài phòng khách. Cô liếc thấy chiếc điện thoại dùng cho công việc của anh đặt trên tủ đầu giường.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn mới.
[Có người có thể, vậy vì sao không thể là em?]
Hứa Điềm sững sờ. Tin nhắn từ một số lạ. Nhưng đây là điện thoại công việc. Người này… là sinh viên? “Có người có thể”… Người đó là mình sao?
Một giọt nước lạnh buốt vừa dội thẳng vào cơn cao trào còn vương lại.
Mối quan hệ của họ. Thầy giáo và sinh viên. Một mối quan hệ cấm kỵ, trái đạo đức.
Họ… đã bị phát hiện?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận