Chương 511

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 511

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

510 Đừng để anh nhìn thấy em khóc 1
Rõ ràng mới hơn nửa tháng không gặp, Lâm Chi Nam ngửa đầu nhìn anh ta, đột nhiên dâng lên cảm giác lạ lẫm.
Người đàn ông mặc âu phục xám bạc, bên ngoài phủ thêm lớp áo khoác, lớn khái mới từ một trường hợp chính thức nào đi ra, bóng dáng bị kéo dài trên mặt đất, càng có vẻ cả người thẳng tắp, tự thành một dáng vẻ thanh nhã.
Sau khi chạm vào ánh mắt anh ta, Lâm Chi Nam lắc đầu “Không có chuyện gì.”
Một bên xoa lông mi ướt nhẹp, còn lùi về phía sau hai bước, rõ ràng không muốn nhiều lời.
Có nhân viên phục vụ lễ phép gọi một tiếng Giang tiên sinh, hỏi thăm về việc sắp xếp hành lý, mặc dù Lâm Chi Nam không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm thấp truyền vào trong tai cô, bảo anh ta để vào trong phòng trước.
Vốn dĩ cô cho rằng người đàn ông kia sẽ đi theo thư ký của mình tiến vào trong khách sạn, không nghĩ đến người ta lại trực tiếp đứng bên cạnh cô, không có ý định sát lại thêm gần, lại cùng cô nhìn về phía mặt trăng nơi xa.
“Vì sao tâm trạng lại không tốt?” Giang Đình hỏi.
Cô cúi đầu cọ giày vải không đáp, cũng không nhìn anh ta.
Nhưng cảnh tượng cô vừa mới ngửa đầu rơi lệ vẫn dừng ở trong não bộ Giang Đình.
Cô ngửa đầu lên trời, từng giọt nước mắt theo hốc mắt đỏ bừng rơi xuống, ngay cả môi cũng run rẩy.
Anh ta đã từng nhìn thấy cô khóc qua rất nhiều lần… Khi bị ức hiếp khóc, trên giường bị đau cũng khóc, bao gồm cả lần chia tay kia.
Nhưng chưa một lần nào là đứng ở nơi hẻo lánh không người yên lặng rơi lệ, lo sợ không yên luống cuống, giống như con thú non đang liếm láp vết thương.
Giang Đình nhìn, tim như bị đâm mạnh một cái, đột nhiên không rời nổi bước chân.
“Nếu đã quyết định rời khỏi anh, đừng lén lau nước mắt.”
Xung quanh chỉ có tiếng gió thổi qua, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở, đột nhiên vang lên một tiếng thở dài của người đàn ông.
Lâm Chi Nam ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm kia.
Giang Đình vẫn đang nhìn cô, nói “Càng đừng để anh nhìn thấy em khóc.”
Ánh đèn đường không tính là sáng ngời phản chiếu lên ánh mắt anh ta, Lâm Chi Nam giống như nhìn thấy kiềm chế và trầm thống chợt lóe lên trong đấy.
Cô hiểu được nửa câu sau mà anh ta không nói.
Nhưng dáng vẻ của anh ta vẫn bình tĩnh ung dung, chỉ là ánh mắt sâu như biển.
Trong lúc đang nghĩ ngợi, anh ta vươn tay đến, ở trước mặt cô xòe ra, hỏi “Ăn không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận