Chương 512

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 512

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Mặc Thâm biết cô đạt tới cao trào, anh ta cũng đã nhẫn nhịn tới cực hạn.
Anh ta cúi đầu thở dốc, nắm lấy nhũ thịt của cô, không để ý tay mình dính đầy sữa tươi trắng mịn, liều mạng tiến lên.
Cuối cùng e0 đẩy ma͙nh về trước, anh ta nổi giận gầm lên một tiếng, toàn bộ tinh dich một tuần phun vào, khiến tử cung và huyệt đạo của cô bủn rủn.
Đôi mắt của Lâm Diệu Diệu mất đi tiêu cự, trước mắt lóe lên ánh sáng trắng.
Cô nằm một lát, màn đêm đen kịt mà cô nhìn thấy từ cửa sổ giống như đột nhiên bung ra hàng ngàn vì sao, h0àn toàn nổ tung tɾong tâm trí cô.
Ngày hôm sau khi gặp Hứa Tắc Ngôn ở thư viện, ánh mắt hai người chạm nhau, gợn sóng ma͙nh xuấthiện.
Lâm Diệu Diệu có chút chột dạ, không khỏi cúi đầụ
Anh ta không gây kho” dễ với cô trước mặt mọi người, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với cô.
Đợi anh ta đứng dậy đi tới giá sách phía sau, thì gửi tin nhắn cho cô “Diệu Diệu tới đây một lát, được không?”
Lâm Diệu Diệu chậm rãi đi qua, nhớ tới đây là chỗ ngày hôm qua bọn họ hôn môi, anh ta còn có thể làm như vậy với cô nữa không?
Nơi này tɾong thư viện là văn vật ngày xưa, tường vàng lầu son, mái cong chỗ góc câu lên, ngói lưu ly màu lục lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời.
Ngay cả sàn nhà cũng tân trang lại bằng gỗ tếch, bảo lưu lại vân gỗ thô ráp, khi đi lại có tiếng kẽo kẹt vang lên.
Hứa Tắc Ngôn dựa vào giá sách, khi nhìn thấy cô tới thì dời mắt, sườn mặt giống y như hình ảnh tɾong phim đïện ảnh mà cô từng xem.
Cô nhớ tới thời trung học, vô số lần nhìn thấy anh ta ở trường, loại cảm giác tim đập nhanh này đến bây giờ cũng không khác chút nào.
Tóc đen của anh ta nhẹ nhàng lay động trên thái dương, giống như kích thích tiếng lòng của cô.
Khi hai người dán sát, cô thấy rõ đôi mắt anh ta, có mấy phần tương tự với Tần Mặc Thâm, cô không nhịn được quay đầu tránh đi tầm mắt của anh ta.
Rõ ràng hôm qua mới nói như vậy với anh ta và Lục Kiêu, đã từ chối bọn họ lại tiến vào cái ôm của một người khác, như thế cô có tư cách gì bàn công bằng?
Bỗng nhiên cô có chút ảo não không nói nên lời, sinh ra oán hận với mình.
“Rất xin lỗi.” Hứa Tắc Ngôn nhỏ giọng nói.
Lâm Diệu Diệu kinh ngạc hỏi “Hửm?”
“Ngày hôm qua em không nên đối xử với anh như vậy.”
Hứa Tắc Ngôn chỉ nắm tay cô đi ra khỏi thư viện trước mặt bao người, một lúc sau Lâm Diệu Diệu mới hiểu ý của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận