Chương 513

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 513

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đại tướng quân cùng Nhiếp Chính Vương đối chọi tương đối gay gắt, lần đầu tiên gặp thiên tiên Thôi Thừa tướng tim như nổi trống trong ngự thư phòng (phần 1)
Cũng là vào lúc này, tựa như hoàng đế nhỏ mới ý thức được có gì đó không đúng.
Chẳng hạn như nam chính của thế giới này, cũng là chú ruột của cậu ở thế giới này đang ở hiện trường chân chính quan sát cảm nhận một trận xuân cung sống động của cậu…
Gò má đỏ bừng nóng ran, Tô Mộc gần như là theo bản năng đẩy Yến Phù Bạch ra.
”Bệ hạ thật đúng là dùng xong liền ném đi, thần cực kỳ thương tâm.” Yến Phù Bạch nhàn nhạt liếc nhìn hoàng đế nhỏ một cái, nhìn gương mặt xấu hổ đến đỉnh điểm của hoàng đế nhỏ, cuối cùng vẫn là nhanh nhẹn xoay người xuống giường, tiện tay nhặt mảnh áo khoác trên mặt đất không biết là của hắn hay là của hoàng đế nhỏ, khoác lên người.
”Có phải Đại tướng quân nên giải thích một chút rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không?” Tô Tần mặt lạnh quay lại, mi mắt thâm thúy ẩn giấu ưu tư khiến người khác nhìn không rõ, cũng không phân biệt được.
”Bổn cung cũng không biết Vương thúc đang muốn chất vấn chuyện gì, hôm qua là đêm tân hôn của ta và bệ hạ, Nhiếp Chính Vương vừa mới sáng sớm liền cưỡng ép xông vào tẩm cung của bệ hạ, nhìn cháu mình và cháu dâu động phòng, có phải mới là người không được thích hợp không?” Yến Phù Bạch không chơi cái gì mà miệng nam mô, bụng bồ dao găm với Tô Tần, mà là hắn trực tiếp mặt dày xông ngang cứng rắn đánh thẳng.
”Cách phong dịch tục*, Bổn vương ngược lại không biết triều đại của chúng ta lại buồn cười đến mức có thể coi một người đàn ông là quốc mẫu.” Vẻ mặt của Tô Tần càng lạnh lẽo.
(*) Cách phong dịch tục: Phong tục có thể thay đổi.
”Nhiếp Chính Vương bận bịu thiên hạ đại sự, loại chuyện nhỏ này làm sao có thể khiến Nhiếp Chính Vương phải bận tâm, Nhiếp Chính Vương không biết cũng là bình thường.” Yến Phù Bạch không để ý đến ý đồ châm chọc trong lời nói của Tô Tần, trái lại còn mượn dốc xuống lừa*: ”Dân gian có câu nói rất hay, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, Nhiếp Chính Vương cũng có thể không xem Bổn cung là đàn ông, chỉ cần xem Bổn cung là hoàng hậu của bệ hạ là được.”
(*) Mượn dốc xuống lừa: Nghĩa đen là xuống khỏi con lừa nhờ địa thế thuận lợi, nghĩa bóng chỉ hành động lợi dụng tình thế, tương tự mượn gió bẻ măng nhưng nhẹ nhàng hơn.
Đại tướng quân đánh giặc ở biên ải nhiều năm, thuần thục binh pháp, luyện được da mặt dày.
Thủ đoạn đùa bỡn, có lẽ hắn kém hơn Nhiếp Chính Vương, nhưng cái miệng kia vừa mở miệng nói chuyện, tuyệt đối sẽ đi theo hướng chọc người ta tức chết.
Quả nhiên, sắc mặt Nhiếp Chính Vương càng khó coi, trong lồng ngực là sát ý mãnh liệt.
Tô Tần chậm rãi dời mắt khỏi gương mặt dày đến mức đáng kinh ngạc của Đại tướng quân, chuyển sang hoàng đế nhỏ trên giường.
Hoàng đế nhỏ ôm lấy chăn, miễn cưỡng che chắn cơ thể, hiện tại đang run run rẩy rẩy, thấy ánh mắt Tô Tần đảo lại, gần như là theo bản năng sợ hết hồn, vội vàng cúi đầu xuống.
Hoàn toàn là một bộ dạng chột dạ hiếm có, làm Nhiếp Chính Vương thấy mà suýt bật cười giận.
”Bệ hạ nói thử xem?” Âm thanh của Tô Tần lạnh như băng, nhưng lúc nói chuyện lại chậm rãi dời ánh mắt đi.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận