Chương 515

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 515

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

514 Đừng cố gắng che đậy cô đơn 2
Gió lạnh thổi đến, bên đường đã sớm vắng vẻ, mọi người đều riêng phần mình về nhà ăn tết, ngay cả bước chân của Lục Nhất Hoài cũng trở nên chậm rãi, lúc thì vững vàng ôm lấy chân thiếu nữ phía sau, để cho cô thoải mái hơn.
Anh ta không cho rằng một chuyện lạc đường lại khiến cho cô nhóc kia khóc thành dáng vẻ đó, đoán chừng là ở bên ngoài gặp phải chuyện gì đó.
Người trên lưng đã sớm trầm mặc giống như con cừu non ghé vào bả vai anh ta, tìm nơi ấm áp không nói câu gì.
Lục Nhất Hoài nghiêng đầu, dùng tóc cọ vào gương mặt cô “Này, em nói gì đi, nếu không chỗ ghế VIP này không cho ngồi đâu.”
“Chính là không vui, cùng bạn cãi nhau tuyệt giao, sau đó em tuyệt đối không thích nơi này.” Lâm Chi Nam không có khả năng cùng anh ta nói rõ, chỉ đành tùy tiện tìm cô.
Cô lấy tay đẩy tóc anh ta, sau đó tìm chỗ thoải mái hơn nằm sấp xuống.
Còn chưa nghĩ ra xem làm sao để ứng đối với Liên Thắng, cả người cô đã trở nên ỉu xìu, giống như hôm nay cả người cô đã bận tối tăm mặt mũi.
“Được lắm, hôm nào dẫn anh đi gặp người bạn không thức thời kia của em.”
“Làm gì?” Cô nhìn sang.
Lục Nhất Hoài đáp “Dạy một chút cô ta nên làm người như thế nào.”
Lời này không khỏi khiến cho Lâm Chi Nam cảm thấy buồn cười, anh ta còn nói “Nếu cảm xúc đã không tốt, chúng ta nhất định phải làm chút chuyện gì đó vui vẻ.”
“Hả?”
Nghe ra trong lời nói của anh ta có mấy phần tản mạn đã tính trước, Lâm Chi Nam hỏi “Chuyện gì thế?”
“Vừa rồi chẳng phải em gửi phiếu điểm cho anh à, anh đã cân nhắc đến trước kia, hình như phần thưởng cho người top đầu là bốn năm ngàn tệ, đến khóa các em, chắc hẳn nhiều hơn.”
Lâm Chi Nam ghé vào trên lưng anh ta lắng nghe, nghe anh ta chững chạc đàng hoàng đổi đề tài “Gần đây bạn trai em thích một đôi giày, thiếu số dư, hay là lúc phát học bổng em chia cho anh một nửa, cộng thêm tiền tiết kiệm, hẳn là đủ mua đôi giày kia.”
“Em cảm thấy như thế nào?”
Nói xong người đàn ông còn cong môi quay đầu nhìn cô, ánh mắt đen nghiêm túc, vẻ mặt thương lượng.
Lâm Chi Nam cho rằng mình nghe lầm “Tâm trạng của em không tốt, vì sao phải cho anh tiền?”
“Em chưa nghe qua câu nói kia hả?” Da mặt Lục Nhất Hoài vô cùng dày, cà lơ cà phất nói “Giúp người làm niềm vui sẽ khiến cho bản thân vui vẻ hơn, đây là triết học.”
Cổ đột nhiên bị cào một cái, anh ta nhe răng trợn mắt kêu đau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận