Chương 517

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 517

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cắn kho”e môi, vậy mà không nhịn được động lòng.
Nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng nói một tiếng với anh ta tɾong lòng, Lục Kiêu, rấtxin lỗi.
Hai tuần sau, trường học chính thức nghỉ hè, Lâm Diệu Diệu trở lại thành phố nhỏ, hai thành phố cách nhau chưa tới 3 tiếng đi xe.
Cô tự mình sắp xếp đầy ngày nghỉ của cô, đi dạy thêm, thời gian còn lại thì phần lớn dùng cho học tập.
Ngày nào đó cuối tháng bảy, cô đang ở tɾong phòng của mình trên tầng hai đọc sách, trên mặt bàn đặt một cốc nước chanh, từng sợi tơ trắng mỏng phiêu đãng tɾong nước.
Bỗng nhiên có thứ gì đó lóe lên, ném tới bên ngoài ban công.
Cô kinh ngạc mở cửa sổ sát đất, thấy một quả chanh vàng còn đang xoay tròn trên đất.
Đây là, có người hái chanh nhà cô.
Lâm Diệu Diệu bước nhanh lên trước, dùng bàn tay chống lên lan can ban công, ngó phía dưới, thấy bên cạn♄ cây chanh ngoài tường bao có một người đang đứng.
Cao gầy, mặc đồ thoải mái, là người đàn ông trẻ tuổi.
Hai tay anh ta cho vào tɾong túi quần, có vẻ tự nhiên tùy ý, đang ngẩng đầu nhìn cô.
Gương mặt tuấn tú lạnh nhạt, là Hứa Tắc Ngôn.
Lâm Diệu Diệu không ngờ tới sẽ gặp anh ta, tɾong lòng vừa mừng vừa sợ, vội vàng chạy xuống lầu mở cửa.
Ngăn cách một cánh cửa Hứa Tắc Ngôn cười rộ lên với cô, giống như cục đá ném xuống mặt nước khiến mặt hồ nổi lên gợn sóng.
Tay Lâm Diệu Diệu nắm chặt cánh cửa hơi dùng lực, bỗng nhiên nhớ tới Gia Nam cũng là nơi anh ta từng sống.
Tay cô thả lỏng, the0 cánh cửa hạ xuống lại nhẹ nhàng nắm lấy.
“Anh trở về rồi à?”
Hứa Tắc Ngôn lẳng lặng nhìn cô, cảm thấy mình như quay về thời trung học, gặp mặt cô lần đầu tɾong con hẻm nhỏ.
Cũng là ngõ nhỏ, năm đó anh ta đè cô trên tường phủ kín rêu xanh, lạnh lùng vô tình nhìn cô.
Lúc này tâm trạng của anh ta vô cùng phức tạp, lông mày hơi chau lại, lại chậm rãi thả lỏng, cười rộ lên với cô.
“Ừm, anh đã trở về.”
Lâm Diệu Diệu không nhịn được, khẽ cười rộ lên, gương mặt xinh đẹp khiến tɾong lòng Hứa Tắc Ngôn xao động.
“Hứa Tắc Ngôn, sao anh biết nhà em ở đây?” Cô hỏi.
“Em quên rồi hả?” Hứa Tắc Ngôn đưa chanh tɾong tay cho cô “Vide0 clip về con đường hoa phượng tím lần trước, em chỉ cho anh, em nói tɾong sân có cây chanh.”
Anh ta nghiêng người nhìn cây chanh vươn ra khỏi hàng rào, cành bị đè cong “Chanh chín em cũng không hái sao?”
Hai tay Lâm Diệu Diệu xoa quả chanh vàng óng kia, xoa bóp qua lại “Em quên mất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận