Chương 518

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 518

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mất Trí Nhớ Còn Chảnh Hơn Cả Ngày Trước
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, vừa định nói chuyện thì nghe thấy Kiều Sở Sở thoải mái nói: “Không sao, tôi không ngại, vì người hẹp hòi thì không có triển vọng gì lớn, dù sao anh có mắng tôi lên tận trời, người bàn công việc là tôi, người tiếp nhận công việc của Doanh Trần cũng là tôi, người kiếm số tiền kia vẫn như cũ là tôi, còn anh, chẳng có gì cả.”
Người đàn ông: “?”
Doanh Trần: “!”
Những người khác đứng sau lưng Kiều Sở Sở nhướng mày nhìn cô, tán thưởng nhìn cô.
Cô kiêu ngạo đắc ý.
[Xin lỗi nhé, mặc dù mình mất trí nhớ nhưng bản tính mình vẫn còn, mình đã được Doanh Trần tin tưởng, trước khi mất trí nhớ cũng nhất định là lớn lão cùng cấp với anh ta!]
Doanh Trần: “?”
Kiều Sở Sở mất trí nhớ rồi?
Mất trí nhớ còn chảnh hơn cả ngày trước?
Kiều Sở Sở nhìn về phía Y Sắt: “Hôm nay mấy giờ đi bàn công việc?”
Y Sắt: “Tối nay bảy giờ gặp tại Vân Trai.”
Kiều Sở Sở hiểu rõ, vui vẻ nhìn về phía người đàn ông: “Làm ăn tối nay cũng là tôi làm, anh đi đi, Doanh Trần cũng giao cho tôi.”
Người đàn ông không tin cười: “Cô nói giao cho cô là giao cho cô sao, lỡ như cô giết nó thì sao?”
“Hả?” Ánh mắt cô sắc bén như chim ưng: “Doanh Trần vẫn luôn liên hệ thân thiết với anh, hôm nay anh ta gặp chuyện, chẳng lẽ không liên quan chút nào đến anh sao?”
Doanh Trần biến sắc, nghi ngờ nhìn về phía người đàn ông.
Người đàn ông cười ha ha, khó tin nói: “Cô biết tôi là ai không? Tôi là con nuôi nhà họ Doanh, Doanh Diệu! Cho dù tôi và Doanh Trần không có quan hệ máu mủ, hai chúng tôi cũng là anh em!”
Doanh Diệu khinh bỉ dò xét cô: “Còn nữa, Doanh Trần tin tưởng cô thì sao, lỡ như cô ám sát Doanh Trần thì sao?”
Kiều Sở Sở: “?”
[Mẹ nó, đúng rồi, Doanh Trần là do mình phái người giết sao?]
Đám người nghe được tiếng lòng của cô: “?”
Doanh Trần suy yếu nhìn về phía Biệt Hạc cách anh ta gần nhất, nhỏ giọng hỏi: “Cô ấy mất trí nhớ rồi?”
Biệt Hạc gật đầu.
Doanh Trần kinh ngạc: “Sao cô ấy lại mất trí nhớ?”
Mặt Biệt Hạc không chút cảm xúc: “Đánh bao cát rồi bị bao cát đánh ngược, đụng đầu mất trí nhớ, bây giờ nghĩ mình rất ngầu, chúng ta đều là đàn em của cô ấy.”
Doanh Trần: “…”
Doanh Diệu bên kia thấy Kiều Sở Sở yên lặng, lập tức chỉ vào mũi cô cười to: “Ha! Tôi biết ngay mà, chắc chắn là cô ám sát! Cô còn giả ngu sao!”
Kiều Sở Sở không nói gì, quay lại tìm Doanh Trần.
Doanh Trần yếu ớt nằm trên giường bệnh, đầu váng mắt hoa: “Kiều Sở Sở…”
Kiều Sở Sở đột nhiên bóp mặt anh ta!
Doanh Trần: “?”
Cô nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới!
[Da đen mắt xanh, trai đẹp con lai, trên người còn có hình xăm!]
[Xác định, không phải mình giết! Anh ta nhìn thuận mắt!]
Doanh Trần: “???”
Cô cúi người lại gần anh ta: “Nói thật với anh, tôi mới mất trí nhớ, bây giờ không biết giữa hai người chúng ta xảy ra chuyện gì, anh tin tưởng tôi như vậy chắc chắn giữa chúng ta có quan hệ, anh nói thử xem quan hệ giữa chúng ta là thế nào, tôi trả lời lại tên nhãi kia.”
Doanh Trần ngây ngốc nhìn cô, cảm thấy chơi rất vui: “Quan hệ của chúng ta là thế nào sao?”
Ánh mắt anh ta chuyển động: “Quan hệ bạn trai bạn gái.”
Kiều Sở Sở: “? Không thể nào, anh không có chút quyến rũ nào, anh chắc chắn sao?”
Doanh Trần: “? Không có quyến rũ?”
Anh ta run rẩy nâng bàn tay đang truyền máu lên, như không cam tâm từ tận linh hồn, nắm chặt lấy tay cô: “Anh muốn mặt có mặt, muốn dáng người có dáng người, muốn mông có mông, thậm chí ngay cả kích thước anh đây cũng rất tự hào, em nói anh không quyến rũ?”
Anh ta uất ức muốn chết: “Em biết vừa rồi anh mới cửu tử nhất sinh không? Anh vừa mở mắt đã nghe em nói vậy, em làm anh tức chết rồi!”
Kiều Sở Sở nhíu mày, nhìn sắc mặt tái nhợt của anh ta, dáng vẻ như bị phản bội, nhỏ giọng nói: “Anh chắc chắn chúng ta là người yêu?”
“Anh chắc chắn!” Doanh Trần dùng hết sức, khàn giọng trẻ con nhìn cô: “Em yêu anh đến mức thiếu anh thì không thể sống được!”
Những người khác lập tức cảnh giác, đi đến bên cạnh giường Doanh Trần: “Hai người nói gì vậy?”
Vi Sinh Lẫm giật tay Doanh Trần ra: “Cảnh cáo anh, đừng có nhồi nhét những thứ bẩn thỉu vào bộ não sạch sẽ của người ta, bây giờ cô ấy giống như một tờ giấy trắng vậy!”
Doanh Trần run rẩy rút tay, hơi thở cũng không thuận: “Tóm lại… em không thể… không thể nói anh không có sức quyến rũ… Anh bây giờ… bây giờ là bệnh nhân… Không cho phép giận anh…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận