Chương 518

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 518

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm hoàng đế tốt từ lúc bắt đầu đến khi từ bỏ, của hồi môn là quân quyền? Đại tướng quân cưỡi trong thư phòng, hoàng thúc và Thừa tướng đến tìm (phần 2)
Ba người bắt đầu xử lý công việc của mỗi người, chẳng qua là trong ngự thư phòng vào ngày thường chỉ có hai người, hiện tại lại có thêm một người là hoàng đế nhỏ, mặc dù không xảy ra động tĩnh gì quá lớn, nhưng cảm giác tồn tại cũng không hề thấp, chẳng biết vì sao mà hiệu suất làm việc của Nhiếp Chính Vương lẫn Thừa tướng lại càng lúc càng thấp, không nhịn được liên tục nhìn về phía hoàng đế nhỏ.
Hoàng đế nhỏ đang nhìn một quyển tấu chương, một hồi cau mày, một hồi cười cười, còn hứng thú tự mài mực cho mình, sau đó cầm bút một cách nghiêm túc, phê phục trên chiết tử, sau đó còn đặc biệt cầm lên để xa xa nhìn một chút, giống như đang thưởng thức tác phẩm vĩ đại gì đó của mình.
Tô Tần nhìn biểu tình đầy đắc ý vui vẻ của hoàng đế nhỏ khi thưởng thức chữ viết của mình, không nhịn được đứng lên, đi qua nhìn một cái, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến lông mày hắn ta nhíu lại.
”Chữ nào chữ nấy đều xiêu xiêu vẹo vẹo, cụt tay cụt chân, lớn nhỏ không đồng đều, nếu viết phúc đáp chiết tử như thế gửi về, sợ rằng các quan đại thần trong triều sẽ cảm thấy tuyệt vọng khi có một vị hoàng đế như vậy mất.” Tô Tần hít một hơi thật sâu, bất thình lình ở bên cạnh giễu cợt một câu.
Biểu cảm tung bay trên gương mặt Tô Mộc trong nháy mắt liền rơi xuống, mất hứng hừ một tiếng, gấp chiết tử vẫn còn những vết mực chưa khô lại với nhau, phịch một tiếng đặt lại trên mặt bàn, một hồi lâu cũng không xốc lại tinh thần nổi.
Nhìn biểu cảm cứ như bị đả kích gì đó, còn có chút uể oải, Tô Tần mím môi, hơi mất tự nhiên xoay người trở về trước bàn của mình.
Tô Mộc cầm một tờ giấy, mới vừa bắt đầu luyện được một chút chữ thì phía sau trên căn bản chính là viết viết vẽ vẽ, nhàm chán chống gò má, không cam lòng nuốt lại ý tưởng tuyệt vời trở thành một vị hoàng đế anh minh thiên cổ gì gì đó vào trong bụng.
Còn chưa cam lòng xong, Tô Mộc vừa nhấc mắt lên liền nhìn thấy cánh cửa đối diện cách đó không xa trong đầu sân được mở ra, Đại tướng quân đứng ở nơi đó, còn vẫy vẫy tay với cậu.
Tô Mộc ngẩn người một chút, sau đó trong nháy mắt liền lên tinh thần ngồi dậy.
Sự biến hóa đó của cậu đương nhiên bị hai người còn lại trong ngự thư phòng thu vào trong mắt, chẳng qua là khi hai người nương theo ánh mắt của hoàng đế nhỏ nhìn sang lại không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng của người nào.
”À… Trẫm, trẫm đột nhiên có hơi đau bụng…” Tô Mộc muốn mượn cái cớ này để chạy ra ngoài.
Đương nhiên Thôi Du không có gì là không đồng ý.
Mà Tô Tần…
Hừ, Tô Mộc cũng không thèm nhìn hắn ta, ôm bụng trực tiếp xông ra ngoài.
Chẳng qua là trong ngày thường cũng không diễn xuất, làm sao hoàng đế nhỏ biết diễn trò chứ?
Lúc xông ra ngoài, hoàng đế nhỏ còn không phát hiện ra, trong lúc gấp gáp mới vừa rồi là cậu che bụng trái, nhưng lúc xông ra lại ôm bụng phải.
Sắc mặt Tô Tần có chút khó coi.
Trong sân, hoàng đế nhỏ vừa mới xông ra, một giây kế tiếp liền bị Đại tướng quân núp ở phía sau tóm lấy eo, kéo ra phía sau cây cột.
Vòng eo nhỏ mềm mại hết sức, hoàng đế nhỏ còn chưa kịp phản ứng, cả người có chút mơ màng thì đã bị treo trên cánh tay của Đại tướng quân, được xoa đến nỗi cõi lòng mềm nhũn.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận