Chương 519

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 519

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó là cây bạch quả lá vàng cuối mùa thu, anh ta mặc áo lông màu xanh lam, an tĩnh giống như hằng tinh xa xôi, nhưng hấp dẫn cô dừng ͼhân quay đầụ
Ký ức thầm mến tốt đẹp mà tɾong lòng chua xót, cô không khỏi nhăn mày lại, móng tay nhẹ nhàng lướt qua vỏ cây.
“Cây này làm sao vậy?” Hứa Tắc Ngôn thấy vẻ mặt cô kỳ lạ, không nhịn được hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu lắc đầu, không muốn nói cho anh ta những chuyện này.
Cô đã từng ở rấtnhiều góc tɾong trường học im lặng nhìn Hứa Tắc Ngôn, không muốn quấy nhiều anh ta, chỉ muốn lặng lẽ nhìn anh ta như vậy.
Cho dù anh ta vĩnh viễn không biết.
Chẳng qua cô thật sự không ngờ tới có một ngày, lại cùng Hứa Tắc Ngôn trở về trường học.
Khi đi ngang qua bảng thông báo, cô cũng dừng lại nhìn.
Điều này khiến Hứa Tắc Ngôn nhớ tới cô dựa vào tư liệu dán trên bảng thông báo, nhớ kỹ chữ anh ta.
Như vậy, anh ta có liên quan tới cây bạch quả vừa rồi sao?
Đương nhiên là anh ta không có thời gian suy nghĩ những chuyện này, anh ta cũng có tâm sự của mình.
Bọn họ cùng rời khỏi trường học, bây giờ bọn họ đều vô cùng ăn ý rẽ vào một con đường khác, mãi đến khi bọn họ dừng bước ở cửa hàng bánh mì bơ Pháp.
Lâm Diệu Diệu ngẩng đầu nhìn, thấy tiệm bánh ngọt vẫn duy trì dáng vẻ ngày xưa.
Tông màu đỏ trắng, bảng hiệu tinh xảo, thậm chí cả cửa kính từ sàn đến trần đều sach sẽ, tɾong ve0 có thể soi rõ bóng người, nhưng cửa chớp màu trắng ở bên tɾong đã được kéo ra.
“Có muốn đi vào không?” Bây giờ đổi thành Hứa Tắc Ngôn hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu nghĩ tới cuộc đối thoại không khác gì lúc ở cổng trường, không nhịn được nở nụ cười.
Hứa Tắc Ngôn cũng nghĩ tới, cùng cười với cô, nhưng rấtnhanh lại dừng cười.
“Hửm? Có thể đi vào không?”
Cô đã nhiều năm không đến tiệm đồ ngọt này, nhất thời tɾong lòng sục sôi.
Hứa Tắc Ngôn đứng ở cạn♄ cửa, lưu loát ấn mật mã đïện tử, chỉ thấy tích một tiếng, cửa to mở ra.
Anh ta đi vào trước, thấy cô còn đang run rẩy, không nhịn được vươn tay kéo tay cô.
“Muốn đi vào không?”
Cô cúi đầu nhìn anh ta nhanh chóng rút ngón tay về, bỗng nhiên có loại cảm giác rấtvi diệu, giữa bọn họ quen thuộc còn xa lạ.
Hứa Tắc Ngôn giống như đang duy trì khoảng cách nào đó với cô, ẩn nhẫn khắc chế.
Cho nên, anh ta làm sao vậy?
Xa cách nhiều năm, Lâm Diệu Diệu trở lại quán nhỏ lần nữa, giật mình như đang mơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận