Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi Chu Tống Ngọc trở về vào đêm hôm đó, Thẩm Nguyệt Lâm đã đưa Thời Anh trở lại thành phố D vào ngày hôm sau.
Nói chung, ngoại trừ bữa ăn đầu tiên ở lão trạch, hai cha con cả Tết dương lịch đều không ở lại.
Cũng vì thế, Thẩm Thời An khá tức giận. Là ngày lễ quan trọng, mọi người trong nhà đều có mặt, Thẩm Nguyệt Lâm thân là con trai ông vậy mà lại kiêu ngạo đến mức rời đi không nói một lời, không có một chút phép tắc nào, quả thực là không tưởng nổi.
Chu Tống Ngọc không dám lên tiếng, nghĩ rằng đây không phải là việc duy nhất Thẩm Nguyệt Lâm làm quá đáng, nếu bà thực sự nói ra, chỉ sợ toàn bộ Thẩm gia đều phải chấn động một phen.
Bà vẫn chưa đến nhà họ Tống, vừa nghĩ đến cục diện rối rắm mà Thẩm Nguyệt Lâm ném cho bà, Chu Tống Ngọc liền cảm thấy đau đầu, tính tới tính lui, kết quả vẫn là thành công dã tràng, quả nhiên là tự mang đá đến đập chân mình.
————
Về phần Thẩm Nguyệt Lâm, từ khi Thời Anh ngất xỉu ngày hôm đó, cô sau khi trở về Cẩm Nguyên liền càng trở nên xa cách với Thẩm Nguyệt Lâm.
Cô giống như một cái xác không hồn. Hằng ngày, từ ăn cơm, tản bộ, đọc sách, đi ngủ hoàn toàn tuân theo thời gian quy định do Thẩm Nguyệt Lâm sắp xếp.
Ngay cả dì Ngô cũng có thể nhận ra dạo này Thời Anh có vẻ chán nản, nhịn không được chủ động đề nghị với Thẩm Nguyệt Lâm, có thể hay không nới lỏng giám sát với Thời Anh một chút, dù sao thì cô ấy cũng là một cô gái đang ở độ tuổi trưởng thành, cả ngày bị nhốt ở nhà như vậy, dù có là ai cũng khó lòng chịu nổi.
Thẩm Nguyệt Lâm suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý, nếu không phải vì anh lo lắng cô đang mang thai, thai nhi không ổn định cần phải cẩn thận, thì anh cũng không cần phải cẩn thận như vậy.
Nhìn thấy cô cả ngày sầu não u uất, Thẩm Nguyệt Lâm trong lòng cũng không hề cảm thấy khá hơn, anh gác công việc lại, lái xe chở Thời Anh đến quận Tây.
Khu nghỉ dưỡng mới xây ở đây là món quà sinh nhật mà anh đã chuẩn bị tặng cho Thời Anh. Sau một thời gian dài, tất cả các dự án trên thực tế đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được mở cửa cho công chúng.
Khu nghỉ dưỡng được bao quanh bởi những ngọn núi và khu rừng tươi tốt. Phải mất gần nửa giờ lái xe mới vào được.
Toàn bộ khu nghỉ dưỡng có diện tích 86 mẫu. Phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh, có thể nhìn thấy biển tre, khe suối, rừng thông núi xa xa. Cảnh quan thiên nhiên cùng kiến ​​trúc dung hợp, bao quanh là những cánh đồng xanh mướt, quả thực là một môi trường thanh nhã và hoàn hảo để thư giãn cũng như dưỡng thai.
Thẩm Nguyệt Lâm đỗ xe trước một biệt thự tư nhân kiểu Trung Quốc, tự mình mở cửa đón Thời Anh xuống xe, Thời Anh không chút kiêng nể tránh né sự đụng chạm của anh. Thấy vậy, Thẩm Nguyệt Lâm cũng không hề khó chịu, chỉ đi sát phía sau cô.
Mấy người bảo vệ đi theo xe tới cũng dừng lại. Vài người mở cốp xe, chuyển thùng hành lý vào biệt thự.
Xem ra, hắn tựa hồ muốn cô ở lại đây một thời gian. Thời Anh liếc nhìn những ngọn núi xanh phủ đầy sương mù phía xa. Thung lũng rộng lớn có khung cảnh dễ chịu, tuy là thiên đường nhưng lại rất yên tĩnh vì thiếu vắng hơi người, thậm chí có thể nói là vắng vẻ.
Đối với Thời Anh mà nói, bất quá cũng chỉ là đổi từ một cái lồng giam này sang một cái lồng giam khác mà thôi, có chăng hoàn cảnh và không gian không còn bó buộc như trước.
Cô vốn tưởng rằng cuộc sống của mình ở đây cũng không khác gì ở Cẩm Nguyên, nhưng cô không ngờ, vào ngày hôm sau, trong biệt thự lại có một người cô không nghĩ tới xuất hiện.
Kể từ lần cuối cùng ở quán cà phê, Bùi Dương Dương và Thời Anh ít gặp nhau hơn nhiều. Cả hai người đều cố tình tránh né, dù sao trước đó cũng vì cô đã giúp Thời Anh trốn thoát, cho nên Thẩm Nguyệt Lâm đối với người bằng hữu này của cô cũng không hề có ý chào đón.
Không biết hôm nay có phải mặt trời mọc ở đằng tây hay không, hắn đột nhiên mời Bùi Dương Dương đến khu nghỉ dưỡng chơi với Thời Anh.
Bất quá, sau một thời gian không gặp, Bùi Dương Dương cảm thấy Thời Anh đã thay đổi rất nhiều, vẻ u sầu trong đôi mắt đẹp dày đặc không thể tan, toàn thân phản ứng chậm hơn rất nhiều. Sau khi nhìn thấy Bùi Dương Dương, Thời Anh nửa ngày mới thoáng qua một tia kinh ngạc.
Thời Anh đang đi dép lê xuống nhà, cô mặc một chiếc váy dài dệt kim màu be, dáng người thanh lịch và trầm lặng, mái tóc buông xõa xuống thái dương, khí chất dịu dàng nhu hòa. Khí chất thiếu nữ trên cơ thể cô dường như không còn, ngược lại tăng thêm một chút nét quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.
“Sao cậu lại ở đây?” Thời Anh vội vàng đi xuống lầu, đi tới trước mặt Bùi Dương Dương, nắm lấy tay cô, cuối cùng vừa cười vừa tức giận.
“Tới gặp cậu một chút thôi.” Bùi Dương Dương không có nói rõ là Thẩm Nguyệt Lâm mời cô đến. Kỳ thực, suy nghĩ một chút liền biết, ở đây còn chưa mở cửa kinh doanh, không có chủ nhân mời làm sao người khác có thể vào được.
Cả hai người đều biết rất rõ, lần này Bùi Dương Dương đến đây chính là để cùng Thời Anh giải tỏa buồn chán, cả ngày căng thẳng như một cánh cung kéo căng không phải là một chuyện tốt
Đôi mắt sắc bén của Bùi Dương Dương lướt qua tay Thời Anh, liền nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương màu hồng trên ngón đeo nhẫn của cô.
Thời Anh cũng chú ý đến ánh mắt của bạn thân, xấu hổ rụt tay vào ống tay áo.
Đây là ngày đó, trong phòng bệnh vào đêm giao thừa, ngoài cửa sổ pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, giữa tiếng chuông giao thừa vang lên, Thẩm Nguyệt Lâm đã đích thân đeo nó lên ngón tay cô.
Hắn xưa nay luôn thích tặng cô những món trang sức các loại, trước đây cô rất ít khi đeo chúng, chỉ có điều chiếc nhẫn này là khác. Mỗi lần cô tháo nó ra, Thẩm Nguyệt Lâm đều đeo lại cho cô. Sau vài lần, cô không thèm so đo với hắn nữa.
Đối với cô mà nói, bất quá nó cũng chỉ là một phụ kiện không quan trọng mà thôi.
Chiếc nhẫn xưa nay vốn là để cho tình nhân hoặc vợ chồng đeo, nhưng mối quan hệ hiện tại của cô với Thẩm Nguyệt Lâm thật nực cười, cha con không ra cha con, tình nhân không ra tình nhân. Lúc này, nó xuất hiện trên ngón áp út, lại còn bị người khác nhìn thấy, tựa hồ cực kỳ mỉa mai.
Bùi Dương Dương ngược lại trong lòng cũng không cảm thấy gì kì lạ, chẳng qua chỉ là ngạc nhiên đôi chút.
Trước kia, cô vốn tưởng rằng Thẩm Nguyệt Lâm cùng lắm chỉ là thèm muốn thân hình trẻ trung xinh đẹp của con gái mình, nhưng hiện tại xem ra là tình cảm chân thành a!
Chưa nói đến chiếc nhẫn, một sơn trang nghỉ dưỡng rộng lớn như vậy, từ thiết kế đến quy mô, từ bố cục đến xây dựng, rõ ràng là tốn rất nhiều tiền bạc và công sức.
Một khi kinh doanh, chắc chắn sẽ không thiếu khách, nói không chừng sẽ trở thành điểm nghỉ dưỡng nổi tiếng của giới nhà giàu. Tuy nhiên, hiện tại nó đang đóng cửa, chỉ dành riêng cho Thời Anh nuôi dưỡng tâm tình.
Không biết có phải vô tình hay hữu ý, tên gọi của khu nghỉ dưỡng này lại là: “Khu nghỉ dưỡng sinh thái vịnh Anh Nguyệt”, nếu là người bình thường, thật đúng là không hiểu được ý vị của nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận