Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi gặp bài khó, sẽ bĩu môi, chống đầu bút bi và cau mày.
Khi không tìm ra đáp án, cô sẽ ôm đầu, như sắp tận thế đến vậy, chỉ còn thiếu đập đầu xuống bàn thôi.
Tại sao lại đáng yêu như vậy chứ, cô nhóc này.
Ánh mắt Bá Vân đầy sự cưng chiều, như thể bị tan chảy bởi những hành động đáng yêu của cô.
Sau khi hoàn thành mười trang, Kiều Đình giơ hai tay lên, duỗi eo, quay đầu và nhìn thấy ánh mắt của Bá Vân.
“?” Khuôn mặt xinh đẹp hiện lên dấu chấm hỏi.
Bá Vân mỉm cười: “Làm đến đâu rồi?”
“Trang 10.” Cô ngáp một cái. “Em muốn vận động thân thể một chút, chúng ta đi mua đồ ăn có được không?”
Kiều Đình dựa vào lòng anh, khoanh tay nở nụ cười rực rỡ, nếu cô có cái đuôi, nhất định sẽ lắc lư qua lại.
“Quỷ tham ăn.” Bá Vân nhéo má: “Muốn ăn gì? Anh đi mua cho em.”
“Không cần đâu.” Kiều Đình chép miệng, sợ Bá Vân nhốt cô ở trong phòng chiến đấu với bài tập một mình: “Em cũng chưa biết mình muốn ăn gì, chúng ta cùng đi mua nha.”
Kiều Đình lắc đùi anh, xin tha thiết.
“Nếu anh không cho, em sẽ làm gì?” Bá Vân cố tình trêu chọc cô.
“Anh không cho, em khóc cho anh xem.”
Kiều Đình ngồi thẳng người, đưa tay lên mắt, giả vờ khóc “Huhu.”
“Bá Vân bắt nạt tôi, huhu.” Kiều Đình trộm liếc nhìn anh một cái rồi tiếp tục khóc: “Đồ đáng ghét, không chơi với Bá Vân nữa, huhu!”
Bá Vân nhìn hành động tinh nghịch của cô mà bật cười.
“Được rồi.” Làm sao anh có thể nhẫn tâm từ chối yêu cầu của cô. “Đi mặc áo khoác đã.”
“Vâng!” Kiều Đình vui vẻ mà nhảy lên: “Bá Vân là nhất!”
Kiều Đình dùng sức hôn Bá Vân, cô nhảy tung tăng đến giá treo áo, cầm lấy áo khoác màu trắng len mặc vào, lại tung tăng chạy về chỗ anh, cánh tay như ngó sen tròng vào khuỷu tay Bá Vân, cười tươi rói với anh.
“Em xong rồi.” Có thể rời xa bài tập một lúc, cô mỉm cười như xán lạn.
Bá Vân vén những lọn tóc trên trán cô cho gọn gàng rồi cùng nhau ra khỏi nhà.
Tòa nhà nơi họ sống nằm trong một con hẻm, đi ra hẻm rẽ trái, đối diện có một cửa hàng tiện lợi được chiếu sáng.
Kiều Đình vừa tiến vào cửa hàng tiện lợi, lập tức buông tay Bá Vân ra, quan sát kệ trưng bày, tìm kiếm loại đồ ăn vặt mà mình thích.
Cuối cùng cô lấy một bánh vani soufflé(*) và sữa đậu nành, còn Bá Vân lấy một chai trà xanh và khoai tây chiên.
(*)
“Em cũng muốn ăn khoai tây chiên.” Kiều Đình nói.
“Chờ chút nữa chia cho em ăn.”
“Bánh souffle của em cũng chia cho anh ăn.”
“Bánh souffle của em…” Bá Vân nhìn rồi nói: “Anh cắn 2 miếng là hết cái bánh rồi.”
“Vậy anh cắn một miếng, em cắn một miếng là vừa đủ luôn.”
“Một miếng sao đủ làm no cái bao tử lớn của em!” Tay Bá Vân vỗ nhẹ bụng cô trêu đùa.
Do tập chạy mỗi ngày nên lượng thức ăn Kiều Đình ăn lớn hơn nhiều so với các bạn nữ đồng trang lứa, tất cả những calo đó đều thành cơ bắp trên người cô, tạo nên vóc dáng cân đối.
“Hừ!” Kiều Đình lại lấy một bánh vani souffle khác, nhăn mặt lè lưỡi làm mặt quỷ với anh: “Anh một cái, em một cái, không cho anh ăn chung nữa.”
“Haha!” Bá Vân xoa đầu Kiều Đình, lấy những đồ cô cầm mang ra quầy tính tiền.
“A, có chó.” Kiều Đình nhìn thấy dưới hành lang có con chó màu vàng, phấn kích chạy ra ngoài: “Xin chào, chó nhỏ à, em tên gì ?”
“Gâu.” Chú chó màu vàng sủa một tiếng, vẫy đuôi.
“Em tên là Gâu à ? Chị tên là Kiều Đình, nào hãy nói lại tên chị, Kiều Đình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận