Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An lười biếng để tôi kéo đi, cả cơ thể mềm oặt của cô ấy dựa vào tôi. Khi vào đến phòng tắm, cô ấy đột nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau.

“Hay là… mình tắm chung nhé?” cô ấy thì thầm vào tai tôi, hơi thở ấm nóng. “Tiết kiệm nước.”

Cơ thể tôi cứng đờ. Cái lý do này… sao mà nó quen thuộc thế. Thằng em tôi bên dưới lớp khăn tắm lại có dấu hiệu phản ứng.

“Em vừa mới hành hạ anh ba hiệp đấy,” tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, giọng có chút khàn đi. “Em không mệt à?”

“Ai hành hạ ai cơ?” cô ấy nhướn mày tinh quái. “Rõ ràng là anh không kìm được bản năng cầm thú, đè em ra xin lỗi hết lần này đến lần khác mà.”

Tôi cứng họng, không cãi lại được. Đúng là tôi đã không thể kiểm soát được mình.

“Thế có tắm chung không?” cô ấy hỏi lại, tay bắt đầu không yên phận, luồn vào bên trong chiếc khăn tắm của tôi, vuốt ve thằng em đang dần tỉnh giấc.

“Tắm thì tắm,” tôi nghiến răng. “Nhưng nói trước, chỉ tắm thôi đấy. Anh sắp kiệt sức rồi.”

“Để xem,” cô ấy cười đầy ẩn ý, rồi kiễng chân lên hôn nhẹ vào môi tôi một cái trước khi bước vào buồng tắm kính, xả nước.

Tôi thở dài, gỡ chiếc khăn tắm ra rồi cũng bước vào theo. Làn nước ấm áp xối lên cơ thể mệt mỏi của cả hai. Khác với lần trước, lần tắm chung này không còn sự ngượng ngùng hay thăm dò nữa. Nó giống như một cặp đôi đã ở bên nhau từ rất lâu rồi.

Tôi lấy sữa tắm, tạo bọt rồi xoa lên tấm lưng trần mịn màng của cô ấy. Bàn tay tôi lướt trên những đường cơ săn chắc, cảm nhận sự mềm mại của làn da dưới làn nước. An cũng không để tôi chịu thiệt, cô ấy quay người lại, lấy dầu gội và bắt đầu gội đầu cho tôi, những ngón tay mềm mại luồn vào tóc tôi, massage nhẹ nhàng.

“Thế chuyện của Thảo My, anh định tính sao?” cô ấy đột nhiên hỏi, trong khi tay vẫn đang gội đầu cho tôi.

“Anh sẽ nhắn tin cho cô ấy,” tôi trả lời dứt khoát. “Nói là anh bận, không kèm được. Rồi giới thiệu cho cô ấy một bạn nữ khác trong lớp. Anh sẽ không để em phải khó chịu nữa.”

Tôi có thể cảm nhận được sự hài lòng trong từng động tác của cô ấy. Cô ấy gội đầu cho tôi nhẹ nhàng hơn, cẩn thận hơn.

“Thế mới ngoan chứ,” cô ấy nói, giọng đầy vẻ tự mãn.

Tắm xong, chúng tôi lau khô người cho nhau rồi cùng nhau bước ra ngoài. Cả hai vẫn trong tình trạng không một mảnh vải che thân, đi về phòng của mình để chọn quần áo. Tôi chọn một chiếc quần jean đen đơn giản và một chiếc áo phông trắng. Khi tôi đang mặc đồ thì An bước vào. Cô ấy cũng đã mặc xong, vẫn là phong cách thường ngày, quần short jean rách và một chiếc áo croptop đen bó sát, để lộ ra vòng eo con kiến săn chắc.

Cô ấy đi tới, đứng trước mặt tôi, tự tay chỉnh lại cổ áo cho tôi. Hành động nhỏ bé này khiến tim tôi ấm áp lạ thường.

“Hôm nay trông đẹp trai đấy, Thủ khoa,” cô ấy mỉm cười.

“Em cũng đẹp lắm,” tôi nói, rồi cúi xuống hôn lên trán cô ấy.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi lấy điện thoại ra, mở Zalo, tìm đến nick của Thảo My. Tôi hít một hơi, rồi dứt khoát nhắn một tin.

“Chào My, xin lỗi cậu nhé. Mấy hôm nay mình có chút việc bận đột xuất nên chắc không kèm cậu học được rồi. Nhưng mình có quen một bạn nữ trong lớp học rất giỏi, để mình hỏi xem bạn ấy có giúp được cậu không nhé?”

Gửi xong, tôi đưa điện thoại cho An xem. Cô ấy đọc tin nhắn, rồi một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời nở trên môi. Cô ấy không nói gì, chỉ kiễng chân lên, tặng cho tôi một nụ hôn sâu.

“Đi học thôi, nhân viên của em!” cô ấy nói, rồi nắm chặt lấy tay tôi, kéo ra cửa.

Con đường đến trường hôm nay dường như ngắn hơn mọi ngày. Nắng sớm không còn quá gay gắt, gió thổi hiu hiu. Chúng tôi đi bên nhau, tay trong tay, không còn cảm giác lúng túng hay ngượng ngùng nữa. Thay vào đó là sự tự nhiên, sự thoải mái như thể việc này đã diễn ra hàng trăm lần rồi.

Thỉnh thoảng, vài sinh viên đi ngang qua lại liếc nhìn chúng tôi, có lẽ họ tò mò về mối quan hệ giữa Thủ khoa và Á khoa, hai con người có phong cách hoàn toàn trái ngược. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi chỉ siết chặt tay An hơn, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy truyền sang.

“Nhìn kìa,” An khẽ huých tay tôi, mắt hất về phía trước.

Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ. Thảo My đang đứng ở cổng trường, có vẻ như đang đợi ai đó. Khi thấy chúng tôi, cô ấy vẫy tay cười rất tươi. Tim tôi hơi thót lại, liếc nhìn sang An. Vẻ mặt cô ấy vẫn bình thản, không có chút ghen tuông nào. Có lẽ việc tôi chủ động giải quyết vấn đề đã khiến cô ấy hoàn toàn tin tưởng.

“Chào Long, chào An,” Thảo My vui vẻ chào khi chúng tôi đến gần.

“Chào cậu,” tôi đáp lại, tay vẫn nắm chặt tay An.

“Mình nhận được tin nhắn của cậu rồi. Cảm ơn cậu nhiều nhé, không sao đâu. Cậu cứ lo việc của mình đi,” Thảo My nói, ánh mắt cô ấy lướt qua bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi, rồi một nụ cười có chút hiểu ra hiện lên. “Hai cậu… đẹp đôi thật đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận