Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Thu Thủy vội vàng lau nước mắt cho cô ta:
“Đừng khóc, sau này tớ thi lấy bằng lái xe rồi sẽ tự lái xe. Lần sau nếu trời mưa không có dù, cậu gọi điện thoại cho tớ, tớ đến đón cậu.”
“Không giống nhau! Tiểu Thủy, tớ mới hẹn hò với anh ta chưa được bao lâu mà…”
Lâm Xuân Lộ khóc sướt mướt, Tạ Thu Thủy khuyên như thế nào cũng không thể bảo cô ta đi thay quần áo.
Quần áo ướt nhẹp dính sát vào người, buổi chiều Lâm Xuân Lộ bắt đầu phát sốt, Tạ Thu Thủy gọi mấy tiếng mà cô ta cũng không đáp lại, mở cửa phòng mới phát hiện cô ta đang nằm ở trên giường nói mớ.
Tạ Thu Thủy vội vàng bước tới gọi cô ta, tay đυ.ng một cái liền như bị bỏng, vội vàng lay cô ta: “Lộ Lộ, cậu sốt rồi, mau đi bệnh viện nào.”
Lâm Xuân Lộ không được tỉnh táo, vừa nghe đến hai chữ bệnh viện liền theo phản xạ có điều kiện nói không muốn.
Chuyên ngành của Trình Hiểu Lễ là y dược, chỉ có điều sau này đi làm thì không vào ngành sản xuất dược phẩm, Lâm Xuân Lộ ôm chăn:
“Anh Trình, em khó chịu quá…”
Cô ta muốn để Trình Hiểu Lễ chăm sóc cô ta.
Tạ Thu Thủy hết cách, đành phải đi mua thuốc hạ sốt, ngồi bên cạnh chăm sóc Lâm Xuân Lộ.
Không ở trong bệnh viện, cô cũng nên cẩn thận, đặt nhiệt kế ở một bên, thỉnh thoảng liền lấy ra đo nhiệt độ.
Cho đến khi Trình Hiểu Lễ trở về, thấy Tạ Thu Thủy đang ngồi trên sô pha nhỏ trong phòng và đống thuốc men ở bên cạnh thì lập tức hiểu ra.
Cơ thể Lâm Xuân Lộ khó chịu, không phải là không gọi điện thoại cho anh ta.
Anh ta đi đến bên giường, kiểm tra nhiệt độ trên trán Lâm Xuân Lộ: “Lộ Lộ?”
“Hở?”
Lâm Xuân Lộ mơ mơ màng màng trả lời, con mắt cũng không mở ra, giọng nói nghèn nghẹt, cô ta vẫn chưa tỉnh táo lại
Tạ Thu Thủy lo cho Lâm Xuân Lộ, ngủ gật trên sô pha cũng không ngủ quá sâu, khi Trình Hiểu Lễ đến gần, cô đã ngửi được mùi thuốc lá như có như không.
Mang theo mùi hương sau cơn mưa nữa.
Mùi thuốc lá càng ngày càng gần, cho đến khi nó ngập tràn trong mùi xoang mũi của cô, cô cảm thấy có một bàn tay đang vuốt ve cổ của mình.
Ngứa, cảm giác có chút quen thuộc.
“Tiểu Thuỷ…”
Trình Hiểu Lễ kề sát tai cô, nhẹ giọng kêu tên của cô, mang theo hơi thở ấm nóng phả vào lỗ tai cô.
Đó là một tính hiệu nguy hiểm, mỗi lần anh ta muốn làm làʍ t̠ìиɦ thì sẽ gọi cô như thế.
Khi hơi thở ấm áp của Trình Hiểu Lễ phả vào tai cô, cô lập tức cảm thấy tê dại ngứa ngáy, thân thể mềm ra, chỉ một lát liền có phản ứng sinh lý và ham muốn tìиɧ ɖu͙©.
Anh ta lại muốn làʍ t̠ìиɦ ư?
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận