Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là chiếc vòng kim loại ở chân đã biến thành một chiếc vòng chân bằng bạc, nhìn khá đẹp nhưng cũng rất chắc chắn, trên vòng xích có hai chiếc chuông bạc nhỏ hắn, mỗi khi đi một bước sẽ nghe được tiếng chuông lanh lảnh, vẫn có máy định vị ở đó.

Dịch Nhữ đã quen với chuyện này rồi.

Ít nhất, Dịch Nhữ cho rằng đây là dấu hiệu tốt, cô không từ chối hay chống cự sự kiểm soát của Hạ Cảnh Chiêu, Hạ Cảnh Chiêu sẽ dần thả lỏng sự cảnh giác của mình đi.

Khi còn mười ngày nữa là tới hôn lễ, Dịch Nhữ đi mua sắm ở trung tâm thương mại với Phương Lê. Dọc đường đi, Phương Lê bị đau bụng vì ăn trúng, Dịch Nhữ đứng ngoài WC chờ rất lâu, không gọi được điện thoại cho cô ta. Dịch Nhữ cứ tưởng cô ta gặp chuyện gì nên đi vào xem, bỗng nhiên, cô cảm nhận được cơn tê dại rồi ngất đi.

Khi cô tỉnh lại, trước mắt là trần nhà màu trắng, cô ngửi được mùi chất khử trùng, đây là bệnh viện.

Cô thấy mình đang nằm trên giường bệnh, tứ chi bất động, không thể húc hích được, không khác gì con cừu chờ bị làm thịt.

Có một số nhân viên y tế bước vào, bọn họ không nói gì đã cởi quần áo cô ra, kéo hai chân cô, nghiêm túc gắn dụng cụ và làm gì đó, còn muốn nhét một chiếc máy vào hoa huyệt của cô.

“Các người là ai?”

Dịch Nhữ giãy dụa yếu ớt, lúc này các nhân viên mới nhận ra là cô tỉnh táo, bọn họ im lặng nhìn nhau, một y tá tiêm thuốc gì đó vào mu bàn tay của Dịch Nhữ, sau đó Dịch Nhữ lại ngất đi.

Sau khi cô tỉnh lại lần nữa, cô nhận ra mình đang ngồi trên sofa trong một phòng khách xa lạ.

Dịch Nhữ tò mò nhìn quanh, phòng khách cực kỳ rộng rãi, căn phòng rực sáng huy hoàng theo phong cách châu Âu, vừa cổ điển vừa xa hoa, có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật đắt tiền được treo trên tường, cả căn phòng tráng lệ như một cung điện.

“Cô là Dịch Nhữ sao?”

Một giọng nữ bình tĩnh vang lên, Dịch Nhữ nhìn về phía đó, cô thấy một người phụ nữ ăn mặc sang trọng đang xách túi xách đi xuống những bậc thang dài của cầu thang hình tròn.

“Có thể là con trai tôi chưa từng nhắc tới tôi trước mặt cô.”

Người phụ nữ ngồi xuống chỗ đối diện Dịch Nhữ, người quản gia lập tức cầm lấy túi xách từ tay bà, đặt qua một bên. Ánh mắt của bà rất sắc bén, ngồi ngay ngắn nghiêm trang, khi nhìn Dịch Nhữ, bà hất cằm lên cao, “Tôi là mẹ của Hạ Cảnh Chiêu, họ Phương.”

Dịch Nhữ ngơ ngác, bỗng nhiên cô nhớ tới lúc còn ở công ty, đồng nghiệp từng bàn tán về người thừa kế mới của công ty, là con trai độc nhất của Phương thị.

Lúc trước cô cũng từng tò mò hỏi Hạ Cảnh Chiêu, tại sao anh đi học đại học mà còn làm thêm, bây giờ anh lại biến thành kẻ có thể một tay che trời ở thành phố A nhanh như thế, và cả vết sẹo trên tay anh nữa, thì Hạ Cảnh Chiêu luôn nói lảng sang chuyện khác, hoặc là kéo cô lên giường.

Bây giờ có vẻ là Dịch Nhữ đã đoán trúng gần hết.

Mặc dù cô biết mẹ Phương không có ý tốt nhưng vẫn gật đầu lễ phép nói, “Chào dì Phương.”

Mẹ Phương cất lời tao nhã, “Tôi nói thẳng vậy, cô cũng không muốn kết hôn đúng không?”

Tuy là bà hỏi nhưng bà cũng như Hạ Cảnh Chiêu, không muốn nghe câu trả lời của cô, nhìn có vẻ khoan dung nhưng thật ra là cố ý gây hấn, “Cô đừng vội phủ nhận, ở đây không có ai khác đâu. Tôi chỉ muốn biết con tôi bị ai dụ dỗ mà đến chuyện kết hôn cũng không báo cho mẹ mình một tiếng.”

Khi nói tới hai chữ “dụ dỗ”, giọng bà trầm xuống, thể hiện rõ mình là người ở giai cấp cao, mang khí thế uy quyền. Dịch Nhữ lập tức hiểu được tính cách và ý đồ của bà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận