Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trải qua mấy ngày nay, cô cảm thấy mình như đang nằm mơ… Không, không phải nằm mơ, Thiên Dục không thích nghe cô nói như thế! Bởi vì tất cả đều là sự thật, hắn đã trở lại, hắn là của một mình cô.

Cô thích cuộc sống bây giờ.

Cô có công việc của cô, hắn cũng có việc cần làm, cô cũng không hỏi tới, chỉ cần sau khi tan làm có thể nhìn thấy hắn ở nhà là tốt rồi.

Cô lớn hơn hắn, vậy thì như thế nào? Cô chỉ muốn làm một người phụ nữ nhỏ bé bên cạnh hắn, mỗi ngày cùng hắn ăn cơm, xem ti vi, nói chuyện, nằm trong lồng ngực của hắn, mỗi đêm cùng hắn làm những chuyện khiến mặt hồng tim đập rộn lên.

Cũng có lúc hắn giống như khi còn bé, thích làm nũng với cô. Khi nhìn cô không biết làm sao thì hắn cười rộ lên thật vui vẻ.

Có lúc hắn lại giống như một người đàn ông bá đạo, nói một là một, chỉ cần chuyện hắn đã quyết định thì không cho phép cô hoài nghi.

Có lúc, hắn mê hoặc cô, dụ dỗ cô làm hết mọi chuyện phóng đãng trên giường.

Nhưng bất luận là như thế nào, chỉ cần là Thẩm Thiên Dục cô đều cảm thấy hạnh phúc! Có phải là cô quá điên cuồng hay không? Không, cô cảm thấy như vậy rất tốt! Bởi vì cô muốn đem những gì đã bỏ lỡ đền bù lại, đem tình cảm mà mình thiếu nợ trả lại cho hắn.

Chỉ là, có một số việc nhất định phải đối mặt! Cho nên cô nói với hắn, bọn họ phải về nhà gặp ba mẹ.

Khi đó hắn có chút kinh ngạc, nhưng lại rất vui vẻ đồng ý… Cô biết, đây là điều hắn muốn, hắn muốn cô chủ động.

“Làm gì nhìn anh như thế? Chẳng lẽ anh càng ngày càng đẹp trai sao?” Thẩm Thiên Dục khẽ cười, cúi người hôn trộm môi cô một cái.

“Trong lòng em, bất kỳ lúc nào anh vĩnh viễn là người đẹp trai nhất!” Môi đỏ mọng khẽ nhếch, cô rộng rãi nhíu mày thừa nhận. (Nguyệt: câu này ta thấy quen quen sao ấy)

“Thật không biết mắc cỡ.” Tròng mắt đen của hắn mang theo sự dịu dàng, nụ cười mãn nguyện tràn ra.

“Đi thôi, đi vào nào…” Thẩm Thiên Vi cầm tay hắn, hít sâu một hơi, đi vào cửa phía sau hàng rào màu trắng.

Đến lúc này, mặc kệ kết quả là gì, cô đều sẽ dũng cảm đối mặt!

Nhưng tình huống có chút ngoài dự đoán của cô ——

An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều nhìn bọn họ nắm tay nhau đi vào phòng khách lại không có thái độ gì, sắc mặt vẫn bình thường, ngược lại làm cho Thẩm Thiên Vi càng lo lắng, chẳng lẽ ba, mẹ không nhìn thấy cái gì sao?

An Vịnh Tâm vui vẻ bưng một dĩa trái cây vào phòng khách, cười híp mắt nói: “Vi Vi, ăn trái cây đi… Con phải thường xuyên về nhà nha, mẹ và ba đều rất nhớ con! Nếu như công việc làm con mệt mỏi như vậy thì không cần làm nữa, ba mẹ cũng không phải là không nuôi nổi con.”

“Mẹ…” Thẩm Thiên Vi chớp chớp mắt to, muốn nói cái gì đó lại bị sự nhiệt tình của bà làm cứng họng… Một lúc sau, cô chỉ nói: “Dạ, sau này con sẽ thường xuyên về nhà.” Thẩm Thiên Vi đưa mắt nhìn về phía Thẩm Thiên Dục, phát ra tần số cần giúp đỡ vô cùng rõ ràng, mà người này lại như không nhìn thấy, hoàn toàn không thấy sự sốt ruột của cô, chỉ chuyên tâm ăn trái cây.

Không được, cô không thể cứ lùi bước như vậy!

Thế là cô đổi mục tiêu, “Ba, cái đó…”

“Vi Vi à.” Không nghĩ tới lại nhận được sự trách móc của Thẩm Tư Kiều, ông đẩy đẩy gọng kính vàng trên mặt, nụ cười dịu dàng: “Đã làm giáo viên nhà trẻ nhiều năm như vậy, sự thú vị chắc cũng không còn nữa phải không? Ba biết, cho tới bây giờ, con vẫn muốn làm một luật sư… Con có hứng thú với việc đến giúp ba một tay hay không? Bỏ công việc ở nhà trẻ đi.”

“Dạ?” Thẩm Thiên Vi im lặng, cô không biết tại sao lại chuyển sang đề tài này, cô cắn cắn môi, “Con… Không có nghĩ qua.”

“Vậy bắt đầu suy nghĩ đi, ba vẫn hi vọng con có thể làm công việc mà mình yêu thích, con hiểu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận