Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tấm gương phản chiếu dục vọng
Căn phòng tổng thống được bao phủ bởi ánh đèn vàng mờ ảo, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa dâm mỹ. Chiếc bàn trang điểm với tấm gương lớn trở thành sân khấu cho màn ân ái đầy kích thích.
Hoắc Đông Thần đứng giữa hai chân Phỉ Y Hân, chiếc váy dạ hội của cô đã bị hắn kéo lên cao, dồn lại ở thắt lưng, phơi bày trọn vẹn đôi chân dài miên man và khu vực tư mật chỉ được che chắn bởi một lớp ren mỏng manh. Hắn cúi xuống, tham lam hít hà mùi hương cơ thể tự nhiên hòa quyện với mùi nước hoa thoang thoảng nơi hõm cổ cô, rồi bàn tay hư hỏng bắt đầu trượt dọc theo đùi non trắng nõn, tiến sâu vào vùng cấm địa.
“Ưm… Đông Thần…” Phỉ Y Hân nức nở, cơ thể cô run rẩy theo từng cử động của ngón tay hắn. Dù cách một lớp vải lót, hắn vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập và sự ẩm ướt đang lan tỏa từ nơi đó.
“Nhìn xem,” Hoắc Đông Thần thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy vẻ tà ác, “Em ướt đến thế này rồi. Có phải rất muốn tôi không?”
Hắn xoay người cô lại, để cô đối diện với tấm gương lớn. Trong gương, hình ảnh phản chiếu của hai người hiện lên đầy sắc dục. Phỉ Y Hân với mái tóc rối bời, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng ngập nước, chiếc váy xộc xệch để lộ gần hết bầu ngực. Còn Hoắc Đông Thần đứng phía sau, to lớn, mạnh mẽ, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô.
“Nhìn đi, nhìn xem em dâm đãng thế nào,” hắn cắn nhẹ vào vai trần của cô, tay kia không báo trước mà luồn vào trong quần lót, chạm trực tiếp vào nụ hoa ướt át.
“Aaa…” Phỉ Y Hân giật bắn người, hai tay bám chặt vào mép bàn đá lạnh lẽo để tìm điểm tựa. Sự tiếp xúc trực tiếp khiến khoái cảm bùng nổ như pháo hoa trong đầu cô. Ngón tay hắn điêu luyện trêu đùa, xoa nắn hạt trân châu nhỏ bé, rồi ấn sâu vào cửa động chật hẹp đang co rút liên hồi.
“Thật chặt, và cũng thật nhiều nước,” Hoắc Đông Thần cười khẽ bên tai cô, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm khiến cô nổi hết da gà. Hắn nhìn vào gương, quan sát biểu cảm thống khổ nhưng đầy sung sướng của cô, điều đó càng kích thích thú tính trong người hắn.
Hắn dùng một tay giữ chặt eo cô, tay kia tăng tốc độ di chuyển giữa hai chân cô. Tiếng nước lép nhép vang lên trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh dâm靡 khiến Phỉ Y Hân đỏ mặt tía tai, cô muốn khép chân lại vì xấu hổ nhưng Hoắc Đông Thần đã nhanh chóng dùng đầu gối tách rộng hai chân cô ra, ép cô phải mở rộng bản thân trước mắt hắn và trước tấm gương phản chiếu.
“Đừng… đừng nhìn… xấu hổ lắm…” Phỉ Y Hân nức nở, cố gắng quay mặt đi nhưng Hoắc Đông Thần đã nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào gương.
“Không được trốn. Em rất đẹp, đặc biệt là khi em đang nứng tình như thế này,” hắn thốt ra những từ ngữ thô tục nhưng qua chất giọng trầm ấm của hắn lại trở thành liều thuốc kích dục mạnh mẽ nhất. “Nói tôi nghe, em muốn gì? Muốn ngón tay tôi hay muốn cái khác to hơn?”
Hắn vừa nói vừa rút ngón tay ướt đẫm dịch vị ra, đưa lên trước mặt cô, rồi chậm rãi đưa vào miệng mình liếm láp như đang thưởng thức món ngon tuyệt phẩm. Hành động đầy tính gợi dục ấy khiến lý trí của Phỉ Y Hân hoàn toàn sụp đổ.
“Em… em muốn anh… muốn anh đi vào…” Cô nức nở thú nhận, cơ thể vặn vẹo vì sự trống rỗng nơi hạ thân đang gào thét đòi hỏi được lấp đầy.
Hoắc Đông Thần hài lòng cười, nụ cười của một kẻ chinh phục. Hắn nhanh chóng giải phóng cự long đang cương cứng đến phát đau của mình khỏi lớp quần tây, thứ vũ khí nóng hổi, gân guốc bật ra, ngạo nghễ thách thức. Hắn áp sát người vào lưng cô, để đầu khấc nóng hổi cọ xát vào khe rãnh ướt át, trêu ngươi cô đến tận cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận