Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay từ trên thanh nắm cửa rút về rồi rủ xuống bên hông. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô.

Cả người Tô Từ run lên, nước mắt tí tách rơi xuống mặt đất.

“Oa…”

Cô bỗng nhiên ôm lấy mặt, gào khóc thật to.

Hai chân khụya xuống rồi bệch trên mặt đất, không màn tất cả khóc lớn, giải thoát tất cả cảm xúc của bản thân ra bên ngoài.

Khóc một lúc mệt rồi, Tô Từ lại đứng dậy, dùng tay đập lên cánh cửa.

Đùng… đùng…

Những âm thanh liên tục vang lên, kèm theo tiếng hét nức nở của cô: “Thả tôi ra… tôi muốn đi học.”

“Thả tôi ra ngoài.”

“Nghiêu Thần!”

Tô Từ bất lực hét tên hắn thật to, chứa đầy hận ý không dám bộc lộ ra bên ngoài.

Nghiêu Thần ngồi trên xe tới trường, hai mắt nhìn vào điện thoại, hình ảnh được camera trong phòng ghi lại.

Hắn tắt điện thoại, nói với tài xế đang lái xe ở trên: “Nói với người hầu, hôm nay không được cho cô ấy ăn cơm.”

“Tuân lệnh cậu chủ.”

Nghiêu Thần đã bắt đầu sử dụng quyền lực lên người Tô Từ.

Trước đây khi còn ở trong nước, hắn không thể bộc lộ tính kiểm soát của mình với Tô Từ quá rõ.

Bây giờ, ở nước Úc này, chỉ có hai người bọn họ, Nghiêu Thần liền không kiêng dè gì nữa.

Tô Từ phải biết, ở đây hắn chính là bầu trời của cô, là điểm tựa duy nhất của cô.

Nếu cô khiến hắn không vui thì sẽ không thể có kẹo ngọt ăn được.

Cô buộc phải nghe theo lời của hắn, nếu muốn có một cuộc sống bình yên.

Ở trong phòng, Tô Từ khóc đến mức thiếp đi lúc nào không biết.

Cô bị đói mà tỉnh lại, khi nhìn lên đồng hồ thì phát hiện bây giờ đã là 11 giờ trưa.

Tại sao người hầu không đến gọi cô dậy?

Bọn họ có thể đi vào căn phòng này nhờ Nghiêu Thần mở khóa từ xa. Chỉ có duy nhất Tô Từ là không thể.

Cô lết cơ thể mềm nhũn của mình ngồi dậy, tiến tới gõ cửa phòng, giọng nói yếu ớt như sắp tắt: “Người đâu… mở cửa.”

Bộp… bộp…

“Mở cửa đi…”

Qua một lúc nhưng vẫn không nghe thấy bất cứ một tiếng động nào ở bên ngoài, Tô Từ kiệt sức, cô không gọi nữa, chống tay lên vách cửa rồi đứng lên.

Cả người bỗng nhiên lung lay, giống như chiếc lá bị gió thổi bay đi khắp nơi.

Những âm thanh đập cửa và la hét của cô gái vang lên khoảng năm phút thì từ từ yếu đi, đến khi chỉ còn những âm thanh nỉ non vụn vặt, lúc lớn lúc bé.

Trước mắt bỗng nhiên trắng xóa, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn khiến cho toàn thân Tô Từ lung lay trong không trung.

Rầm…

Tô Từ kiệt sức ngã xuống đất hôn mê.

Cả biệt thự đều nháo nhào thành một mớ bồng bông.

Nghiêu Thần ở trên giảng đường, khi nhìn thấy cảnh này, gương mặt hắn liền có chút thay đổi, lập tức cầm ba lô lên rời đi.

Người hầu đã gọi điện báo cho bác sĩ tư nhân đến.

Khi Nghiêu Thần trở về tới nơi, bác sĩ cũng đã khám xong.

“Cô ấy có sao không?”

Nghiêu Thần đi tới bên giường, giơ tay vuốt trán cô.

Sắc mặt bác sĩ thận trọng, đáp: “Thiếu gia, bạn gái của cậu đã mang thai.”

Nghiêu Thần không tỏ ra quá bất ngờ, nhưng khóe môi hắn có hơi cong lên, thể hiện sự vui vẻ.

Chuyện này hắn đã sớm đoán được, khoảng một tháng cuối còn ở trong nước, mỗi khi làm tình với cô, hắn đều bắn vào trong.

Đây là kế hoạch của hắn, hắn muốn có một đứa con với Tô Từ ở ngay thời điểm này.

Đứa trẻ ấy sau này chính là thứ cản chân, không cho Tô Từ rời khỏi hắn.

“Hôm qua do quá kiệt sức nên tiểu thư mới ngất xỉu, sau này chỉ cần chăm sóc điều độ lại và thường xuyên theo dõi sức khỏe của thai phụ là ổn.”

Nghiêu Thần gật đầu nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ thuê một đội ngũ chuyên gia về thai phụ để chăm sóc cô ấy.”

“Ông về được rồi.”

“Vâng.”

Bác sĩ gật đầu rồi quay người rời đi. Trước khi đi ông không kiềm lòng được nhìn cô gái trên giường.

Ông là bác sĩ tư nhân được Nghiêu gia cử đi theo Nghiêu Thần ra nước ngoài. Ở trong nước ông cũng có gia đình, có một cô con gái cũng khá lớn rồi, cho nên khi nhìn thấy Tô Từ bị hành hạ đến như vậy, lại còn mang thai trước tuổi quy định, trong lòng không giấu được thương xót cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận