Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũng Bùn, Con Bạch Tuộc Và Nụ Cười Của Kẻ Chinh Phục
“Không dơ.” Vi Dự cúi xuống, ghé sát vào tai cô, giọng thì thầm mang theo hơi thở ấm nóng. “Sáng giờ, tay anh chỉ chạm vào một thứ thôi…”
“Thứ gì?”
“Em đó.”
Mặt Điền Điềm nóng bừng. Anh… anh học đâu ra cái thói thả thính chết người này vậy?
“Dẻo mỏ.” Cô nguýt anh, nhưng khóe miệng thì không thể ngừng cười. “Đi! Em muốn bắt bạch tuộc!”
Cô hăm hở chạy về phía trước, nơi có nhiều vũng nước đọng lại . Vi Dự mỉm cười đi theo, nhìn cái đuôi ngựa của cô nảy lên nảy xuống theo từng bước chân.
“A!”
Điền Điềm đột nhiên hét lên một tiếng. Cô mải tìm bạch tuộc, không để ý vũng bùn dưới chân. Bộ quần áo bảo hộ cao su vừa nặng vừa vướng víu , khiến cô mất thăng bằng, ngã sõng soài, mông đáp thẳng xuống vũng bùn đen .
Cô ngơ ngác ngồi bệt giữa vũng bùn, bộ dạng nhếch nhác không thể tả. Rồi cô phá lên cười. Cười ha hả như một đứa điên .
Vi Dự vội vàng chạy tới, vừa buồn cười vừa lo lắng. Anh chìa tay ra. “Em có sao không?”
“Ha ha… em bị bẩn hết rồi!” Cô chỉ vào cái mông dính đầy bùn của mình .
“Không sao.” Anh kéo cô đứng dậy. “Thế này mới chứng tỏ em nỗ lực. Nhìn em kìa, như con mèo lấm lem.” Anh dùng tay (đã bớt sạch) gạt bùn trên má cô.
“Hừ! Em nhất định phải bắt được một con bạch tuộc!”
Mang theo quyết tâm đó, cô không thèm nhìn đám sò ốc nữa, mà lật từng tảng đá, bới từng hốc nước.
“Kia!” Vi Dự đột nhiên chỉ .
Một con vật nhỏ màu nâu sẫm đang co mình trong hốc đá [1705, 1711].
“Nó đó hả?” Điền Điềm rón rén lại gần. “Em chạm vào được không?”
“Thử đi.” Vi Dự đứng ngay sau lưng cô, hai tay đặt hờ lên eo cô, sẵn sàng đỡ nếu cô giật mình ngã ngửa .
Cô run run chọc ngón tay vào cái đầu mềm mềm của nó . Ngay lập tức, con bạch tuộc đổi màu! Từ nâu sẫm sang trắng bệch!
“Woa! Nó đổi màu kìa!”
Cô thích thú chọc thêm cái nữa. Lần này, con bạch tuộc tức giận. Nó phun ra một luồng mực đen ngòm, bắn cả lên tay cô .
“Aaaa!” Cô giật nảy mình, nhưng rồi lại cười sằng sặc .
“Nắm lấy đầu nó,” Vi Dự nắm lấy cổ tay cô, hướng dẫn . “Đúng rồi, nắm chặt, đừng để nó bám. Kéo ra!”
“Á! Nó… nó hút tay em!” Cô cảm nhận rõ từng cái giác mút nhỏ xíu đang bám lấy da mình .
“Mạnh lên!”
“Được rồi!”
Cô hét lên một tiếng chiến thắng, giơ con bạch tuộc nhỏ đang quẫy đạp lên không trung. “Em bắt được rồi! Vi Dự! Em bắt được bạch tuộc rồi!”
Cô nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy anh, không màng tay mình dính đầy mực và bùn. Vi Dự cũng ôm cô, cười lớn, xoay cô một vòng. Nhìn nụ cười rạng rỡ, lấm lem của cô, anh thấy cô còn đẹp hơn cả bình minh vừa rồi.
Họ đi dọc bờ biển, sự hưng phấn của Điền Điềm dường như không bao giờ cạn . Cô lật được một con ốc lạ, vỏ xù xì, có một cái “mắt” màu xanh biếc rất đẹp .
“Cái này ăn được không anh?”
“Cái đó là ốc mắt mèo, hay ốc mắt ngọc đấy!” Một người đàn ông đi ngang qua nói vọng lại . “Loại này thịt dai mà ngọt lắm!”
“A, cảm ơn chú!”
Điền Điềm vui vẻ bỏ chiến lợi phẩm vào sọt. Cô lăng xăng chạy trước, lật đá, bới cát . Vi Dự chỉ lẳng lặng đi theo sau, cái sọt của anh gần như trống trơn, còn sọt của cô đã có kha khá. Anh không muốn bắt. Anh chỉ muốn ngắm nhìn cô . Ngắm nhìn nguồn năng lượng sống động đang nhảy múa trước mắt anh.
Đến trưa, khi Chú Hai quay lại, họ hãnh diện khoe cái sọt của mình. Chú Hai nhìn, gật gù khen: “Giỏi! Giỏi!”
Rồi ông nhấc cái sọt của mình lên, nặng trĩu. Bên trong đầy ắp cua, ghẹ, bạch tuộc cỡ lớn .
Điền Điềm và Vi Dự nhìn nhau, rồi nhìn cái sọt “thành quả” bé tẹo của mình, cùng bật cười.
“Không sao,” cô khoác tay anh. “Chúng ta bắt được niềm vui.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận