Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Không phải lỗi của anh đâu, là do xe tôi cũ quá nên hỏng phanh rồi, tôi lại đi nhanh nên dừng không nổi, anh về đi…

Tiếng điện thoại đi động đột ngột vang lên, cô gái giật mình, lấy ra chiếc điện thoại lỗi thời cũ rích trong túi, nhẹ giọng nói:

– Trình Lâm!

Người bên kia vừa nói một hai câu, sắc mặt cô gái liền chuyển sang trắng bệch, nước mắt theo đà càng rơi dữ dội:

– Mẹ… sao cơ… Chị biết rồi, chị về ngay.

Nói xong liền vội vàng tắt máy, nhìn sang chiếc xe của mình, trên mặt vẫn là bất lực cùng cay đắng. Tịch Hình Long vừa nghe qua dường như cũng đoán được một ít tình cảnh của cô, quan tâm hỏi:

– Cô gái, mẹ cô…

– Mẹ tôi, bị ung thư, nếu không sang Mĩ làm phẫu thuật sớm sẽ không qua khỏi. Tôi không có bố, hai chị em làm việc cật lực cũng không thể chi trả nổi cho cuộc phẫu thuật, tôi…

Cô gái càng nói giọng càng méo mó, nét trong trẻo đã không còn, thay vào đó là tiếng nấc nghẹn ngào đáng thương. Tịch Hình Long nhìn cô hồi lâu, đột nhiên vô thức hỏi:

– Cô tên gì?

– Tôi… Trình Thương.

Tịch Hình Long sau khi nghe được đáp án, không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất dị thường, không đắn đo trả lời, một lời khẳng định vững vàng hơn bao giờ hết:

– Được. Lỗi là do tôi, chi phí phẫu thuật của mẹ cô, tôi lo hết.

Trình Thương giật mình, gương mặt xinh đẹp nhưng ốm yếu vẫn còn đầm đìa nước mắt:

– Như vậy sao được, làm sao có thể, tôi…

– Đương nhiên là có điều kiện cho cô, cô đừng gấp thế.

– Điều kiện?

Tịch Hình Long chậm rãi nở nụ cười, dưới ánh hoàng hôn càng thêm dịu dàng ma mị, nhẹ nhàng nói ra vài chữ:

– Cô cùng gia đình, sang Mĩ sống cùng tôi.

Dưới bóng chiều dàn trải, bóng dáng cao lớn của anh, cùng với bóng hình thấp bé của cô gái nhỏ, một cảnh tượng đẹp đẽ tới kì lạ.

Cuộc đời này, yêu, hay hận, hợp, hay tan, vốn vẫn chỉ là lương duyên đã được sắp xếp. Hạnh phúc là bí ẩn, chờ đợi chẳng phải là sầu bi, nó vốn chỉ là sự khởi đầu của hạnh phúc…

Hiểu Lan Yên lờ mờ tỉnh giấc, phát hiện lúc này là ba giờ sáng. Trời còn chưa rạng, tăm tối y như tâm hồn cô lúc này.

Kì lạ thật, mới ba giờ, làm sao cô lại có thể tỉnh giấc? Đêm qua cô đã kiệt sức như thế cơ mà. Đêm qua…

Đêm qua???

Hiểu Lan Yên từ từ hồi tưởng lại cái cảnh mình nằm rên rỉ kêu la dưới thân Vương Hàn, không thể tự chủ được mà sợ hãi nhắm chặt mi mắt lại. Nhưng cô càng cố trốn tránh thì những hình ảnh ấy lại càng ùa về rõ mồn một, cả gương mặt bầu bĩnh đỏ bừng như trái đào tươi.

Thế nhưng… Hắn đã đi rồi, đi ngay sau khi cô bằng lòng giao tấm thân trong trắng này cho hắn, hắn đã bỏ cô lại để tới bên người hắn yêu thương. Cũng phải thôi, vì người hắn yêu mất tích, làm sau có thể bình thản nán lại cùng một con hầu thấp kém như cô đây?

Hiểu Lan Yên đưa tay lên, đến cánh tay cũng mệt mỏi rã rời, cảm giác hai cánh môi Vương Hàn nhẹ nhàng hôn lên từng vết sẹo chưa lành trên đó vẫn còn vương lại, ấm áp tới vô cùng. Nước mắt Hiểu Lan Yên chầm chậm rơi, cô thực sự đã không còn một chút giá trị nào nữa rồi…

Ngay cái giây phút Vương Hàn để lại Hiểu Lan Yên mệt mỏi thiếp đi trên giường lớn, hắn đã lập tức lao đi lấy ô tô, đồng thời gọi điện cho đàn em dặn dò.

Vương Thiên Nhi mất tích, mất tích đúng vào cái ngày lẽ ra cô vợ nhỏ của hắn đang rất cần yêu thương. [Tác giả: hí hí :v]

Ai dám động vào Vương Thiên Nhi? Vương Hàn bỗng dưng khóe môi giương lên một nụ cười, lạnh lùng tới tuyệt tình xa lạ.

Thiết bị kết nối định vị của điện thoại Vương Thiên Nhi đã bị ngắt. Bọn bắt cóc gọi cho Vương Hàn, bắt hắn một mình phải tìm đến ngôi nhà hoang trên đồi.

Vương Hàn bình thản tới kì lạ, đối mặt với những chuyện như thế này, với hắn đâu phải là lần đầu tiên. Duy nhất chỉ có một lần Hiểu Lan Yên của hắn mất tích, hắn lại cuống quýt tới mức muốn điên lên, một mình lao đi cứu con nhóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận