Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều khẽ ậm ừ một tiếng: “Tôi đưa em đi.”

“Không cần” Tạ Linh Lăng vươn tay dừng xe bên đường, “Tôi tự đi taxi một mình.”

Taxi nhanh chóng dừng lại, Tạ Linh Lăng lên xe rời đi mà không quay đầu lại.

Trong lòng cô không hiểu sao lại có một cơn tức giận, khi tỉnh táo lại lại cảm thấy rất buồn cười, cũng không biết sự việc như thế nào lại phát sinh đến tình trạng này. Bọn họ không phải là người yêu nhưng bây giờ họ thật khó xử, nó giống như những gì các cặp đôi hay làm.

Xe taxi đi mất mười phút, nhanh chóng đến trước cửa tiệm hoa của Tạ Linh Lăng. Cô trả tiền rồi xuống xe đi thẳng vào cửa hàng hoa.

Trên thực tế đến cửa hàng hoa sớm kỳ thật cũng không có việc gì phải làm, hậu cần hoa chưa đến, người bình thường cũng sẽ không đến mua hoa sớm như vậy.

Tạ Linh Lăng đặt túi xách lên bàn, quay lưng về phía trong cửa hàng, hai tay chống lên bàn ngẩn người trong chốc lát.

Cô vốn tưởng rằng mối quan hệ với Vu Triều sẽ làm cho cô cảm thấy thoải mái tự tại, nhưng hiện tại hiển nhiên cũng không có.

Nghĩ đến đó, cô thở dài một hơi, chỉ cảm thấy hết thảy đều rối tung cả lên.

Cũng không biết qua bao lâu.

“Leng keng”

Chuông treo ở cửa vang lên, có người đẩy cửa vào.

Tạ Linh Lăng cho rằng có khách đến mua hoa, theo bản năng xoay người, chỉ thấy bóng dáng cao lớn của Vu Triều chặn ở cửa.

Anh dường như chạy tới, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, cơ thể nóng bừng, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi.

Còn không đợi Tạ Linh Lăng nói cái gì, Vu Triều chủ động nói: “Thật xin lỗi.”

Lúc này, Tạ Linh Lăng có chút ngoài ý muốn, theo bản năng hỏi: “Tại sao anh lại nói xin lỗi?”

“Tôi tạo thành phiền phức cho em” Vu Triều nghịch ánh sáng bước vào cửa hàng hoa, đi tới trước mặt Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng cuối cùng cũng nhìn rõ đường nét của anh, nhưng những gì cô nhìn thấy là sự lo lắng trên khuôn mặt anh.

Trái tim cô bỗng dịu lại.

Người đàn ông này có một khuôn mặt cứng rắn, cũng có một trái tim mềm yếu. Anh đối xử với cô như thế nào trong lòng cô biết rõ

Tạ Linh Lăng rất rõ ràng, mình có thể kiêu ngạo trước mặt anh, bất quá là ỷ vào việc anh thích cô.

Vu Triều dừng bước, hỏi cô: “Đừng tức giận được không? Tôi vừa chạy hết sức tới mà.”

Tạ Linh Lăng cúi đầu, ủ rũ nói: “Anh cũng biết mình sai à?”

“Tôi biết sai rồi” Vu Triều giống như một con chó sói vẫy cái đuôi lớn, rất ngoan ngoãn ở trước mặt Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng có thể làm gì bây giờ?

Cô thực sự không có cách nào để có được người đàn ông này: “Được rồi, anh đừng giả vờ vô tội nữa.”

“Em không tức giận sao?”

“Vốn không có tức giận.”

Anh ngập ngừng hỏi: “Thật không? Vậy thì em hôn tôi một cái đi.”

Tạ Linh Lăng bị lời dụ dỗ vô liêm sỉ của anh làm cho không nói nên lời, giương mắt trừng lớn: “Anh cút đi.”

‘’Không, thật vất vả mới đuổi theo được” Vu Triều còn đang thở dốc, liên tục mang theo hơi thở tươi mát của anh phả vào mặt cô. Giống như thời sinh viên, anh luôn thích chơi bóng rổ, xoa chuông vào lớp, cả người thở hổn hển, là hơi thở của thiếu niên và ánh nắng mặt trời.

Tạ Linh Lăng hỏi anh: “Anh chạy tới đây sao?”

Vu Triều nhướng mày gật đầu: “Ừ, tốc độ có được không?”

Sương mù trong lòng Tạ Linh Lăng hoàn toàn tan thành mây khói.

Cô chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt này thật sự rất ngốc.

Cũng không biết có phải trải qua tranh chấp ngày hôm đó hay không, quan hệ giữa bọn họ càng thêm vi diệu.

Không phải là người yêu nhưng thoải mái hơn là quan hệ giữa những người yêu nhau.

Vu Triều làm cho Tạ Linh Lăng hài lòng nhất một điểm, anh rất biết chừng mực. Cũng giống như ngày hôm đó, giữa hai người có một chút mâu thuẫn nho nhỏ, Vu Triều sẽ chủ động nói rõ ràng với Tạ Linh Lăng, nhất định sẽ không để đến ngày hôm sau lại để xảy ra hiểu lầm, khó xử.

Bình luận (0)

Để lại bình luận