Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc nhìn từ đầu đến chân, trong lòng dâng lên cảm giác tự hào, cô vợ xinh đẹp như vậy thuộc về mình.

Khi nhìn thấy đôi giày hoa trên chân cô có vẻ không hợp với bộ đồ, anh nghĩ ngày mai sẽ lên trị trấn mua cho cô một đôi giày da nhỏ, như vậy sẽ đẹp hơn. .

Cả hai cùng nhau đến nhà của Ngô quả phụ.

Ngô quả phụ ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không dám nhận ra rằng cô gái xinh đẹp và xa lạ là con gái ruột của mình.

Bà biết con gái mình đẹp nhưng không ngờ con gái mình lại xinh đẹp như một ngôi sao lớn trong phim.

Ngô quả phụ biết con gái mình không khổ khi lấy Triệu Mạc, bà mừng khôn tả, bà nắm tay Ngô Uyển Uyển và liên tục dặn con phải sống tử tể với Triệu Mạc.

Triệu Mạc cười cười, khóe miệng cong lên vành tai.

Sau đó, Ngô Uyển Uyển mới nhận ra ý định của anh, anh chỉ muốn cho mẹ cô thấy anh tốt với cô như thế nào.

Tới giờ nấu ăn, trong nhà không có dầu nên bà Ngô đã nhờ Ngô Uyển Uyển đến quán tạp hóa ở đầu làng để mua dầu, trong khi bà cắt thịt, Triệu Mạc đang nhóm lò.

Gia đình Ngô quả phụ nghèo và không có nhà bếp riêng nên bà đã xây một cái lò trong sân để nấu cơm xào rau.

Triệu Mạc thân hình cao lớn trông có vẻ hơi chật vật ngồi trước bếp lò trong sân, cúi đầu nhóm lửa, bắt đầu làm nóng bếp.

Ngô quả phụ đột nhiên nói, “Triệu Mạc, Uyển Uyển, con bé làm việc ở nhà có ổn không?”

Đây rõ ràng là một câu hỏi thử, và Ngô quả phụ vẫn lo lắng con gái nhỏ của mình vậy mà đi làm vợ người ta.

Triệu Mạc vừa châm lửa vừa nói:

“Cô ấy rất siêng năng, việc nhà làm hết, nhưng việc trong nhà đều việc của đàn ông, không cần cô ấy làm.”

Nói rồi, Triệu Mạc ngẩng đầu cười với mẹ Ngô:

“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con sẽ không để cô ấy chịu ấm ức.”

Ngô quả phụ mỉm cười và gật đầu, điều đó làm bà cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều:

“Uyển Uyển rất yếu, mẹ không để con bé làm nhiều việc nặng. Mẹ sợ từng ấy năm làm con bé lười biếng, nhưng mà con bé hiền lành ít khi giận dỗi người khác.”

Triệu Mạc nghĩ thầm, mẹ vợ này hiểu Uyển Uyển thật, cô sẽ không tức giận với người khác, chỉ trừng mắt nhìn anh khi tức giận, cô ấy thậm chí không biết mắng chửi người khác.

Nghĩ đến đây, Triệu Mạc không nhịn được bật cười thành tiếng.

Ngô quả phụ tiếp tục nói:

“Nếu con không ghét con bé, hai người hãy sống tốt và sớm có con, nếu mà có bầu bây giờ, sang năm mẹ có thể ôm cháu ngoại.”

Triệu Mạc không có cha mẹ, nếu sinh con bà sẽ giúp trông cháu, cho nên bà cũng muốn Uyển Uyển sớm sinh, để có gia đình trọn vẹn.

Nhưng Triệu Mạc lại nói: “Không vội, cô ấy còn nhỏ, con không muốn cô ấy chịu khổ sớm như vậy, sau này cô ấy đồng ý lại nói chuyện con cái.”

Triệu Mạc trong lòng có kế hoạch của riêng mình, anh biết mình không phải là người chồng tốt nhất của Uyển Uyển, cô có thể tìm một người đàn ông tốt hơn, nếu mẹ cô không bị bệnh, cô sẽ không đồng ý lấy anh.

Cô ấy còn trẻ, chưa nhìn thấy thế giới bên ngoài, cũng không có suy nghĩ gì khác, nếu sau này cô ấy nhìn ra thế giới bên ngoài, có suy nghĩ khác, phát hiện bản thân không yêu anh, nếu như lúc đó hai người có con, thì đối với cô đó là tra tấn, như mẹ của anh..

Anh không muốn cô phải khổ sở như vậy, nếu có một ngày như vậy, anh sẽ chọn buông tay…

Chỉ là Triệu Mạc chưa từng nghĩ tới, chính mình có thể thoải mái như vậy, nói buông tha nàng sẽ buông tha.

Ngô Uyển Uyển trở lại và mang theo một người đàn ông khác, người đàn ông này khoảng hai kính tròn viền vàng, mái tóc dài rẽ ngôi giữa. nhìn thoáng qua có thể thấy anh ta là một người có văn hóa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận