Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khảo sát
“Đưa tôi về.” Cô nói.

Thương Ký gật đầu.

Con đường từ quán nướng về nhà cô, Thương Ký đã đi qua rất nhiều lần.

Bọn họ ở trong hẻm nhỏ ôm hôn tạm biệt, đó là khoảng thời gian yêu đương ngọt ngào của cả hai.

Bạn bè cảm thấy bọn họ chia tay trong tiếc nuối, nhưng cũng nói rằng Giang Ý Miên quá lạnh nhạt, không bằng nói rằng Thương Ký tự cho là đúng.

Cậu cho là đúng cho rằng, cậu sẽ không làm lành, hoặc là nói không làm được. Bỏ xuống tự tôn mà giữ lại chỉ là tra tấn nhau, lúc sau mới hiểu. Có thể gặp lại cô cũng muốn mà không được. Sự kiêu ngạo của thiếu niên như nắng gắt, nếu quay trở lại làm sao có thể làm như không có việc gì? Bởi vậy cậu thẹn quá thành giận, đương nhiên cảm thấy là Giang Ý Miên thay lòng đổi dạ.

Cậu tốt với cô như vậy, mà cô cũng không thoát khỏi cảm giác mới mẻ qua đi.

Khu dân cư này đã lâu đời, nhưng những tòa nhà rất cao, cho nên đèn đường sáng sủa.

Thương Ký không nhịn được hỏi: “Bạn trai cậu đâu?”

“Đi công tác.”

“…Ừ”

“Anh ta… Đối với cậu tốt không?”

Câu hỏi tốc độ chậm lại làm cho cô cảm thấy hơi bất ngờ, Giang Ý Miên nhìn cậu một cái, chỉ nhàn nhạt nói:

“Rất tốt”

Đúng vậy.

Nếu như nói là không tốt, có lẽ đã bị thay thế bởi người khác.

Cậu làm sao chịu khổ rước nhục.

Thương Ký cảm nhận được trái tim nhảy nhót đang một mảnh lạnh lẽo.

Cậu đưa cô về tới cửa nhà, hai câu đối năm đó viết cho cô treo bên cửa đã sớm bị xé bỏ, thay thế.

Đã từng, họ cũng gặp qua ba mẹ nhau.

Có lẽ do men say, cậu chẳng sợ ngàn ly không say, nhưng đó cũng là lý do hợp tình hợp lý cho hành động và lời nói của mình.

“Giang Ý Miên.”

“Ừm?”

“Vì lý do gì nói chia tay?”

Vấn đề này cậu đã hỏi nhiều lần, nhưng trước sau chỉ có được đáp án ngắn gọn.

Mỏi mệt, chán ghét, mất hứng.

Cậu không tin.

Cậu rất hiểu Giang Ý Miên, cô không phải người như vậy.

Nếu trước mặt có gương, có lẽ Thương Ký sẽ thấy rõ hai mắt của mình. Ánh mắt chờ mong, cậu tự cho rằng mình đã che giấu rất tốt, nhưng đã quên nếu thích một người, thì ánh mắt không thể che giấu được.

Giang Ý Miên nhìn chằm chằm cậu vài giây, rũ mắt xuống.

“Nếu cuộc thi khảo sát lần sau cậu nằm trong top hai mươi, tôi sẽ nghĩ rồi nói cho cậu biết”.

Giáo sư Trần đã đến tuổi về hưu, lần này đi xa, thân thể không được khỏe vì bệnh cũ tái phát, hai ngày nay thời tiết thay đổi..cũng có lúc phải vào bệnh viện. Mấy hôm nay ngoại trừ công việc, đi theo tiền bối, còn thời gian Yến Thành đều chăm sóc ông. Giáo sư nửa đêm thường đau chân, lúc này còn gặp gió lạnh, những trận mưa phùn kéo dài, da thịt già yếu của ông như bị kim châm.

Thấy cậu ngồi xổm trước giường, bóp nhẹ chân ông nửa tiếng đồng hồ cũng không có biểu hiện mất kiên nhẫn, Giáo sư Trần không khỏi cảm khái:”Không thể nghĩ tới có ngày người làm cho tôi thoải mái tận trời, lại là học trò của mình”.

“Thầy nói quá lời.”

Yến Thành bóp tuýp thuốc mỡ vào tay, xoa lên khớp xương: “Thầy đã giúp đỡ em rất nhiều, đây chỉ là chút sức nhỏ bé thôi”.

Giáo sư Trần cười cười, đổi đề tài.

“Gần đây vội vàng chiếu cố tôi, em cũng không có thời gian hỏi thăm bạn gái phải không?”

Tay Yến Thành hơi dừng lại.

Gần đây Giang Ý Miên gọi cho anh rất ít. Không phải vì cô bận học, mà do anh quá bận.

“Đoán đúng rồi?” Giáo sư cười tủm tỉm nói:

“Hai ngày nữa có thể trở về, em đừng buồn.”

“Không sao ạ.”

“Nhưng mà, ngày trước hình như thầy chưa từng thấy em đi quá gần với con gái”. Ông suy tư:

“Sao tự nhiên lại có bạn gái?”

Yến Thành trả lời uyển chuyển:”Duyên phận tới không chọn thời gian ạ”.

Thần sắc anh nghiêm túc làm giáo sư Trần hơi tiếc nuối.

Còn nghĩ nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nhà ông còn có cô con gái nhỏ, so với Yến Thành thì chỉ cách biệt hai tuổi.

Aizz, bọn trẻ này.

Chờ ông ngủ rồi, Yến Thành tắt đèn, nhẹ nhàng khép cửa. Hành lang vắng lặng. Có tiếng bước chân từ xa bước lại gần.

Yến Thành quay đầu nhìn lại, Đồng Nhu dừng lại cách anh ba bước, đầu tiên là nhìn anh, sau đó nhìn về phía cửa.

“Giáo sư Trần ngủ rồi à?”

“Ừm.”

Anh không muốn tiếp chuyện, lễ phép gật đầu đi qua cô ta.

“Yến Thành.”

Cô ta không nhanh không chậm gọi tên anh, thanh âm yêu mị quyến rũ, muốn câu dẫn người khác.

Chàng trai quay đầu lại.

Đồng Nhu vòng vòng đuôi tóc xoăn của mình quanh ngón tay, một vòng lại một vòng, xẹt qua lòng bàn tay.

“Cậu rất hợp mắt tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận