Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gông Cùm Và Tội Ác
Sau một trận dập vùi không biết trời đất, Lý Mẫn Hào cuối cùng cũng gầm lên một tiếng rồi trút toàn bộ tinh hoa nóng hổi vào sâu bên trong cô. Hắn nằm vật ra, thở hổn hển, nhưng vẫn không quên thì thầm: “Thiên Tuyết… em là của tôi…”
Lưu Hạnh Trang nằm bất động, cảm nhận thứ dịch lỏng dâm uế, đặc sệt đang chảy ngược ra từ nơi vừa bị tàn phá. Toàn thân cô ta đau nhức như bị xe tải cán qua, hạ bộ rát bỏng, sưng vù. Cô ta muốn chết.
Nhưng ngay khi cô ta vừa cử động, định lết khỏi vũng lầy ô uế này, bàn tay Mẫn Hào đã siết lại như gọng kìm.
“Em… định đi đâu?” Giọng hắn đột ngột trở nên lạnh lẽo.
Hắn ngồi dậy, đôi mắt đục ngầu nhìn cô ta. “Em định chạy trốn? Em định quay về với thằng chó Dương Hạ Vũ sao?”
“Không… tôi không…”
“Em không ngoan.” Hắn lắc đầu, vẻ mặt đầy thất vọng. “Em lại làm tôi thất vọng. Đã thế… tôi phải xích em lại.”
Hắn lôi từ gầm giường ra một sợi dây xích sắt, loại dùng để xích chó.
“Không! Đừng!” Hạnh Trang hoảng loạn bò lùi lại.
“Suỵt… ngoan nào.” Hắn dịu dàng, nhưng hành động thì tàn nhẫn. Hắn tóm lấy cổ chân cô ta, cái cùm lạnh lẽo siết lại. “Cạch.” Ổ khóa đóng sập. Hắn xích đầu kia vào chân giường.
“Từ giờ, em là con chó của tôi. Em chỉ có thể ở đây. Ăn, ngủ, và dang lồn ra cho tôi đụ. Hiểu chưa, Thiên Tuyết?”
Hắn hài lòng nhìn tác phẩm của mình. Hạnh Trang, trần truồng, nhơ nhuốc, bị xích như một con vật. Hắn cười, rồi…
Đột nhiên, hắn ôm đầu, co rúm lại. “Không… không phải… Kiệt… mày lại làm thế…” Giọng hắn run rẩy, đầy sợ hãi.
Rồi hắn ngẩng lên, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Lạnh lùng, tàn độc. “Mẫn Hào.” Giọng nói khác hẳn. “Mày yếu đuối quá. Con đĩ này dám phản bội chúng ta, nó phải bị trừng phạt.”
Hạnh Trang sững sờ. Hắn… hắn đang tự nói chuyện với mình. Đa nhân cách. Gã “Mẫn Hào” yếu đuối vừa biến mất, nhường chỗ cho gã “Tuấn Kiệt” tàn bạo.
“Mày muốn thả nó?” Gã “Kiệt” cười khẩy. “Để nó chạy về với thằng Vũ? Ngu ngốc! Nó là của chúng ta. Mày không ‘dạy’ được nó, để tao ‘dạy’.”
Gã “Kiệt” nhìn Hạnh Trang, liếm môi. “Chúng ta… chơi tiếp nào, Thiên Tuyết.”
Hạnh Trang hét lên.
________________

Trong căn phòng bệnh xa hoa, bầu không khí cũng ngột ngạt không kém. Dương Hạ Vũ đã bị cấm túc. Chính xác hơn, hắn đang bị đám vệ sĩ của Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái “canh chừng”.
Hắn ngồi trên giường, vẻ mặt tối sầm. Con điếm Tố An kia đã phá hỏng mọi thứ. Giờ thì Thiên Tuyết lại càng hận hắn.
“Mày tính sao đây?” Đỗ Phương bước vào, ném cho hắn một bao thuốc. “Con khốn đó nó hận mày đến tận xương tủy rồi.”
“Kệ nó.” Hạ Vũ rít thuốc, giọng khàn đặc. “Nó hận tao cũng không phải ngày một ngày hai.”
“Nhưng lần này khác.” Phương lắc đầu. “Nó không còn sợ mày nữa. Tao thấy ánh mắt nó lúc rời đi. Nó… coi mày như rác rưởi.”
“Câm mồm!” Hạ Vũ gầm lên. “Nó là của tao! Dù nó hận, nó cũng là của tao!”
Hắn nhìn xuống bàn tay bị thương. Hắn phải làm gì đó. Hắn không thể mất cô.
“Thiên Tuyết!” Hắn vùng dậy, lao ra cửa.
“Vũ! Mày đi đâu?”
“Tao đi tìm nó! Tao phải nói rõ!”
Hắn đẩy đám vệ sĩ ra, chạy như điên đến phòng của cô. Nhưng căn phòng… trống không.
Chỉ còn lại mùi hương oải hương quen thuộc, và chiếc gối còn vương vài sợi tóc dài.
Cô ta đi rồi.
Cô ta dám bỏ trốn.
Lúc này, vú Hai rụt rè đi tới. “Cậu chủ… tiểu thư… cô ấy đã làm thủ tục xuất viện… cùng với ông bà chủ (cha mẹ cô ấy) rồi ạ.”
“Cái gì? Ai cho phép?” HS gầm lên.
“Dạ… là… là cậu Simon Trần… cậu ấy đến bảo lãnh và đưa họ đi rồi ạ…”
“SIMON TRẦN!”
Hạ Vũ gầm lên. Thằng chó gay lọ đó! Hắn dám nhân lúc hắn không để ý mà cuỗm mất vợ hắn!
“Tìm! Lật tung cái thành phố này lên cũng phải tìm ra nó cho tao!” Hắn quay sang Phương và Thái. “Tìm ra thằng chó Simon đó! Tao phải bẻ gãy tay chân nó, nhét con cặc của nó vào mồm nó!”
Trong khi hắn đang điên cuồng, Hạnh Trang, cách đó hàng chục cây số, cũng đang tìm đường sống.
Gã “Kiệt” đã hành hạ cô ta thêm một trận nữa, rồi lăn ra ngủ. Cô ta lết người, sợi xích kêu lanh canh. Cô ta phải thoát ra.
Và cô ta thấy nó.
Dưới gầm tủ quần áo, ánh kim loại mờ mờ phản chiếu.
Một khẩu súng.
Trái tim Hạnh Trang đập thình thịch. Đây… đây là cơ hội duy nhất của cô ta. Cô ta cẩn thận vươn tay, cố gắng không gây ra tiếng động…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận