Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tỉnh Mịch Hà ngồi ngạnh tại chỗ, không nâng nổi chân, trong đầu phát ra tiếng ong ong, cảm giác như vô số côn trùng đang bay quanh tai, gặm nhấm trái tim cô.

Da đầu căng ra, cô quỳ dưới chân Trạm Lâu, đôi tay che đầu, bò về phía trước theo từng bước chân anh, toàn thân máu dồn lên đầu, đôi chân không nghe sai khiến, linh hồn đau đớn gào thét muốn thoát ra khỏi cơ thể.

“Phản bội anh, muốn giết anh. Với em, Tỉnh Mịch Hà, từ đầu đến cuối anh đều là kẻ thù. Em không có chút tình yêu nào dành cho anh, tất cả chỉ là thù hận!”

“Có phải không Tỉnh Mịch Hà? Máu em chảy ra đều là đen, em thực sự muốn anh chết! Đúng không?”

Trạm Lâu điên cuồng gào thét, cô quỳ bò trên mặt đất theo từng bước chân anh, vừa khóc vừa cầu xin.

Cô không còn lời nào để biện minh.

Đây là câu trả lời mà Trạm Lâu đã muốn từ lâu. Cô không yêu anh, ban đầu cô yêu là tiền, giờ yêu là tự do. Nếu so với tự do, cô yêu cái chết của anh hơn.

Trạm Lâu không thể tin được, tất cả nỗ lực của anh đều chỉ là một giấc mộng Nam Kha, giả tệ không thể trở thành thật. Trái tim cô, dù bị nghiền nát, cũng không dừng lại trong tay người khác.

“Muốn giả vờ thì giả vờ cả đời, tại sao lại để lộ dấu vết? Tại sao để anh phát hiện! Chỉ một việc nhỏ như vậy cũng không làm được, trách không được em bị anh đánh!”

Anh giơ chân đá vào eo cô, Tỉnh Mịch Hà lăn tròn trên mặt đất tránh né, tóc bị anh nắm kéo, nửa người dưới lăn lộn, dùng cánh tay che chắn. Anh chân đá vào eo cô, đánh ghé vào trên mặt đất, rồi kéo tóc cô lên, tiếp tục đá.

Cô khóc lóc cầu xin: “Đừng đánh em, đừng đánh em.”

Trạm Lâu nghiến răng đầy hận ý, giơ tay tát vào má trái cô: “Em vì sao để anh phát hiện? Vì sao phải làm như vậy! Yêu anh có khó khăn gì sao? Chỉ cần ở bên cạnh anh cả đời có gì khó khăn!”

Ngón tay túm tóc cô chặt đến nứt ra, rồi ném đầu cô mạnh xuống đất, anh nhìn từng sợi tóc đẹp, rễ tóc nhuốm máu, kéo da đầu cô rách ra.

Trạm Lâu giận cười, điên cuồng không thể kiểm soát, nhấc chân đá vào người cô, anh dùng hết sức lực, chân đá mạnh, đánh cô tới ven tường ôm bụng.

Anh cởi quần, ngồi xổm xuống, giữ chặt mắt cá chân cô, kéo hai chân lên hông mình.

“Bị anh thao qua rồi, bây giờ tao muốn thao thật. Biết rõ không thể chạy thoát, tại sao không chịu từ bỏ, biết giết không chết anh, tại sao không chịu yêu anh!”

Cởi quần cô đến một nửa, Trạm Lâu cười ra tiếng, cười ngực phập phồng chấn động, ha hả ý cười tràn đầy.

“Ai sẽ yêu một kẻ điên, đúng không?”

“Muốn yêu anh vẫn là miễn cưỡng, dưa hái xanh không ngọt, nhưng theo ý anh, nó khẩn a!”

Ngón tay xé toạc âm thịt, vì côn thịt mở đường. Bụng cô căng cứng, hơi thở thoi thóp, mắt trừng lớn, trên mặt tóc rối, tròng mắt vẩn đục, mất tiêu cự.

“Sảng, sảng! Em không yêu anh lại làm sao, còn không phải bị anh áp dưới thân? Em không hiểu sao Tỉnh Mịch Hà, yêu anh hay không từ trước đến nay đều là anh quyết định!”

“Nói đúng, anh không nên chấp nhất em yêu anh hay không, em là của anh là đủ rồi, từ giờ trở đi, em nói không yêu anh anh sẽ đánh em! Nói yêu anh, anh cho em hưởng thụ, anh muốn em sống cả đời trong bóng ma!”

Trạm Lâu hai tay nắm chặt hai cánh mông cô, ngón tay bóp chặt, anh tay phải khảm viên đạn, linh kiện hư hao, không thể dùng nhiều lực, cánh tay phát ra âm thanh điện nhẹ, cổ sau đau đớn nhắc nhở anh về hậu quả.

“Tỉnh Mịch Hà, Tỉnh Mịch Hà.”

Anh thở dốc, không ngừng đưa đẩy trong cơ thể cô, sợ chỗ nào đó chưa bị chiếm lĩnh, bụng cô căng cứng, hơi thở thoi thóp, miệng cố gắng phát ra rên rỉ cầu cứu.

“Ngạch… Ngạch, ngạch.”

“Anh thao chết em! Anh sẽ thao chết em, không phải muốn giết anh sao, kẹp chết anh thử xem!”

Trạm Lâu cười lớn, đáy mắt đỏ lên, anh tiếp tục điên cuồng đưa đẩy, cánh tay phải đột nhiên hỏng, mềm xuống, vai phải mất lực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận