Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tri Hạ dùng điện thoại nói chuyện lẳиɠ ɭơ với anh rể cả một đường, trêu chọc cho dươиɠ ѵậŧ anh rể cứng muốn nổ tung, bản thân cũng chảy dâʍ ŧᏂủy̠ đầy quần, nhưng xe lái một mạch trên đường cao tốc đến thành phố G cũng không dừng lại để nghỉ ngơi, giữa đường chị gái có tỉnh dậy, người càng không thoải mái, choáng đầu buồn nôn, vậy nên dặn dò tài xế đưa bọn họ thẳng đến biệt thự.
Biệt thự nghỉ ngơi của nhà họ Tô ở thành phố G nằm ở ngoại thành, chỉ cách bờ biển nửa tiếng đi đường, lúc đầu bạn bè giới thiệu biệt thự nghỉ mát cho Tô Chí Dũng là trực tiếp xây dựng bên bờ biển, nhưng Tô Chí Dũng ghét bỏ bên bờ biển mùi tanh quá nặng, gió biển quá lớn, ông ở chắc chắn không quen, thế nên mới mua ở gần nột thành một chút, có điều sau khi mua rồi, Tô Chí Dũng nhiều nhất là đến bên này được một lần, sau đó có lẽ cũng quên luôn mình có một căn biệt thự này, nhưng chị gái đã từng đến hai ba lần, đều là đến cùng bạn bè.
Tô Chí Dũng vô cùng có tiền, lại chỉ có một đứa con là Tô Cảnh, ngay cả vợ cũng không có, vậy nên tiền kiếm được căn bản đều không có ai tiêu, phần lớn đều dùng để đầu tư, sau đó Lục Tri Mẫn được gả vào, cuối cùng cũng có thêm một người tiêu tiền, Tô Chí Dũng cũng rộng rãi, tiền tiêu vặt cho Lục Tri Mẫn căn bản là không giới hạn, tùy tiện cho cô tiêu, sau đó hai người ở cùng nhau rồi, cứ cách dăm ba ngày ông lại cho cô tiền, có lẽ ngay cả bản thân Lục Tri Mẫn cũng không biết mình rốt cuộc có bao nhiêu tiền.
Những bất động sản để không này, Lục Tri Mẫn cũng được tùy tiện sử dụng, nếu như một ngày nào đó cô tâm huyết dâng trào muốn bán nhà đi, Tô Chí Dũng có thể không thèm chớp mắt một cái.
Một đoàn người đi vào biệt thự, trong ngoài căn nhà đã được dọn dẹp như mới, còn có hai người giúp việc, một phụ trách ở nhà bếp, một phụ trách quét dọn, cơ thể chị gái thật sự có hơi khó chịu, để hành lý xuống là vội vàng đi vào phòng ngủ chính nghỉ ngơi, Tô Cảnh hỏi cô ấy có cần đi bác sĩ không, cô lắc lắc đầu, nói chắc là không có việc gì, chỉ là thiếu ngủ mà thôi.
“Hai cô nhóc phải làm phiền anh chăm sóc rồi, xem xem chúng nó đi dạo trước, hay là ở lại biệt thự nghỉ ngơi.” Chị gái vừa nói vừa đi lên tầng, Tô Cảnh giúp cô xách hành lý lên, đi vào phòng, Tô Cảnh nhìn một lượt bố trí phòng ngủ chính, lơ đãng nói: “Tối hôm nay anh đến phòng cho khách ngủ là được, cơ thể em không thoải mái, anh không đến làm phiền em nghỉ ngơi nữa.”
Thật ra giữa hai vợ chồng làm gì có chuyện làm phiền hay không, xa lạ ngược lại mới là có vấn đề, Lục Tri Mẫn cũng biết một năm nay giữa hai người họ xuất hiện rất nhiều vấn đề, nhưng căn bản cô phải bó tay, cho dù có biết Tô Cảnh đang xa lánh cô, cô cũng không có tư cách vãn hồi, chỉ có thể đi bước nào thì tính bước ấy thôi.
Bởi vì một năm nay hai người thường xuyên chia phòng ngủ, Lục Tri Mẫn nghe anh nói như vậy cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy không đành từ chối ý tốt của anh nên gật gật đầu: “Được thôi, vậy em ngủ trước đây, bữa tối không cần gọi em nữa.”
Lục Tri Mẫn vào phòng tắm rửa sạch cả người đầy mồ hôi, thay một chiếc váy ngủ bằng vải xa tanh thoải mái, sau đó lên giường đi ngủ. Cô ngủ say như bất tỉnh, giữa đường tỉnh lại một lần, trời đã tối đen, em gái đến gõ cửa, hỏi bụng cô có đói không, có muốn ăn đêm không, Lục Tri Mẫn nhìn thử thời gian, mới phát hiện đã là hơn mười giờ đêm.
“Bọn em với anh rể đi dạo chợ đêm ở thành phố G, đem một ít đồ ăn đêm về, còn có cháo nồi đất, chị có ăn không?” Em gái đi đến bên giường, nửa bò lên giường hỏi cô.
Dưới ánh đèn, Lục Tri Mẫn phát hiện gương mặt em gái đỏ ửng, miệng hơi sưng lên, ánh mắt vốn dĩ sạch sẽ trong veo hình như có thêm một tia phong tình, giống như cô gái trưởng thành đã từng bị đàn ông chà đạp, hiểu rõ tư vị tìиɧ ɖu͙©, nghĩ như vậy, cô lại bắt đầu khinh bỉ bản thân, cảm thấy mình đúng là bị Tô Chí Dũng chơi nhiều rồi, nhìn thấy ai cũng thấy như phụ nữ trưởng thành, sao cô ấy có thể suy đoán em gái đơn thuần đáng yêu như vậy?
“Chị không có khẩu vị gì, em đi ăn đi, không cần để lại cho chị.”
“Vậy chị không ăn gì, bụng có khó chịu không?” Em gái lo lắng hỏi cô.
“Chị thường không ăn cơm tối, không cần lo cho chị, đợt này có lẽ chị quá thiếu ngủ, bây giờ vẫn muốn ngủ nữa.”
“Vậy được thôi, chị tiếp tục ngủ đi, đợi sáng mai lại ăn gì đó.”
Đợi em gái rời đi rồi, Lục Tri Mẫn xuống giường vào nhà vệ sinh, sau khi trở về lại tiếp tục chui vào trong chăn, im lặng một lúc, cô giơ tay với điện thoại trên đầu giường xem thử, điện thoại được đặt im lặng, vẫn luôn không có âm thanh gì, có điều vừa mở ra xem, bên trên đã có mấy cuộc gọi nhỡ và một đống tin nhắn.
Nhìn thấy người gọi đến, Lục Tri Mẫn chau mày, cũng không đọc tin nhắn, sau khi khóa màn hình cô lại vứt điện thoại lên tủ đầu giường, lật người tiếp tục ngủ.
Cũng không biết là lúc nào, căn phòng tắt đèn tối đen như mực, Lục Tri Mẫn lờ mờ nghe thấy tiếng khóa cửa bị vặn, tiếp đó, có người đi vào, cửa bị khóa ngược lại.
Trong lòng Lục Tri Mẫn kêu lộp bộp, nhanh chóng trở mình ngồi dậy, muốn giơ tay ra bật đèn đầu giường, kết quả động tác của đối phương nhanh hơn cô, bụm miệng cô lại, ép cô xuống.
Lục Tri Mẫn vừa muốn giãy dụa kêu cứu, nhưng hơi thở quen thuộc lại ập đến, làm động tác vùng vẫy của cô cứng lại giữa không trung.
Trong bóng tối, đối phương khẽ cười cười, hắng giọng trầm thấp nói: “Nổi giận với ta, còn dám chạy trốn, tao mẫu cẩu, con đúng là có tiền đồ!”
Là Tô Chí Dũng, thế mà ông lại đuổi đến rồi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận