Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xà Kỳ không phá hoại đã là giúp đỡ vạn lần.

Xà Kỳ cũng muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng không rõ tại sao cảm giác mất mát mãnh liệt không ngừng lấp đầy suy nghĩ của hắn. Chợt nghĩ tới, không phải tộc trưởng cùng phu nhân gặp chuyện gì đó chứ?

Có tộc trưởng ở đó, thì có thể xảy ra chuyện gì?

Có điều cảm giác nóng lòng như lửa đốt như thế nào cũng không thuyên giảm, ngồi được một chút liền kéo Xà Húc trở về.

Hắn không trở về liền tốt, trở về liền thấy Ý Hiên cẩn thận ôm Đàm Ngư từ đống cỏ chui ra. Hắn lập tức xanh mặt, sốc đến mức trợn tròn mắt quỳ xuống nhìn lều cỏ hắn tâm đắc đã trở thành một đống cỏ lớn.

Suy sụp tới mức hồn muốn lìa khỏi xác.

Đôi mắt oán hận của hắn nhìn về phía Đàm Ngư: ” Tại sao? Tại sao cô lại làm vậy? Tôi không đối xử tốt vói cô sao?”

Đàm Ngư chột dạ trốn sau lưng Ý Hiên. Tính đi tính lại thật ra chuyện này cũng không phải lỗi của cô, nếu không phải Ý Hiên một hai cùng cô đòi ” giao chiến” thì có thể xảy ra chuyện như vậy sao.

“Nó tự sập đó.” Đàm Ngư dụng cách vụng về nhất mà biện minh cho bản thân. Trong lòng thầm niệm mô phật, bần tăng cả đời hành thiện nhất định không dính dáng đến chuyện này.

“Cô nói dối không chớp mắt như vậy không sợ thú thần trừng phạt sao!!!???” Xà Kỳ vừa nghe liền tức giận, hét lên một tiếng thấu trời cao. Khiến đám chim trong rừng hoảng hốt bay lên loạn xạ.

Tín ngưỡng cùng tự tin của Xà Kỳ vỡ vụn trong gang tấc, hắn lại không có bản lĩnh đánh lại Ý Hiên. Chỉ có thể thu mình vào một góc trầm mặc mà bốc ra khí thế thù hận trên người.

Xà Húc còn cần vác con bò tơ lớn về, đi chậm hơn Xà Kỳ một khoảng. Vừa về liền thấy đống cỏ nằm ngổn ngang cùng thằng em trai ngu ngốc ngồi bên cạnh khóc hết nước mắt.

” Vừa rồi có kẻ tấn công sao?” Xà Húc vốn luôn rất bình tĩnh, cũng trợn mắt nhìn.

Theo lý mà nói có khí tức tộc trưởng ở đây, không có kẻ nào dám bén mảng tới. Hơn nữa cho dù thật sự có vài con thú to gan, tộc trưởng quất đuôi một cái liền có thể giải quyết chúng rồi.

Hẳn là không đến mức khiến nơi này hỗn độn.

Chả lẽ là thích khách do tộc khác gửi tới? Nghĩ đến đây liền nhìn xung quanh nâng cao cảnh giác.

“Tộc trưởng, thích khách đâu?” Hắn nhìn một vòng xung quanh cũng không tìm được xác thú nhân nào, thậm chí đến một giọt máu cũng không có. ” Chạy rồi sao?”

Đàm Ngư thật muốn nói, thích khách trước mặt anh đây này. Một con rắn bự tấn công tôi, gây án xong còn không thèm bỏ chạy, hiên ngang ôm lấy nạn nhân là cô đường hoàng đi ra.

Nhưng mà cũng không thể nói ra ngoài bọn họ làm chuyện kia đến sập nhà đi? Cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.

“Không có thích khách, không cần lo lắng.” Ý Hiên cảm nhận được sự cảnh giác của Xà Húc, lên tiếng trấn an hắn.

Vừa nói dứt lời, ánh mắt sắc như dao của Xà Kỳ lại nhìn chằm chằm về phía Đàm Ngư

Mấy ngày tiếp theo cũng không có thêm chuyện gì xảy ra, ngoài việc luôn phải đối mặt với ánh mắt ai oán của Xà Kỳ, Đàm Ngư cảm thấy đi lại cũng không quá vất vả.

Hơn nữa còn có nhân sâm bồi bổ cơ thể.

Đến bên ngoài tộc rắn đã là cuối ngày, Đàm Ngư vẫn tràn trề sinh lực, song thấy dàn bậc thang đá lên cao vời vợi liền chán nản ngồi sụp xuống.

Ba đời Đàm gia đều ẩn cư trên núi, không xa lạ gì với việc leo núi trèo đồi nhưng cũng chưa từng nhìn thấy thứ gì cao như vậy.

“Đi nào, tôi bế em.” Ý Hiên yêu chiều nhấc cô lên, chức vị tộc trưởng của hắn cao quý, hang tộc trưởng chính là ở nơi cao nhất. Dưới một chút là hang của bọn Xà Húc cùng hang tư tế.

Tộc rắn đi săn trở về, sớm cùng tư tế đứng ở khoảng đất rộng giữa lưng núi săn đón. Không hổ danh là danh tộc lớn, cả ngọn núi to như vậy là của bọn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận