Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giả Mà Thật

Hắn mất kiên nhẫn, dùng lòng bàn tay thô ráp cách lớp quần lót mỏng manh gắng sức trêu đùa cửa huyệt đã sớm bị dm thủy làm cho ướt đẫm. Tuế Hòa quả nhiên mềm nhũn cả người. Hắn vừa kéo quần của cô xuống vừa thô bạo vuốt ve hoa huyt non mềm. Chiếc quần lót ướt đến trong suốt, tỏa ra mùi xạ hương nồng nàn lan tràn trong không khí. Giọng hắn khàn khàn đầy dục vọng hỏi: “Ướt thành như vậy rồi, bé con còn dám nói không cần sao?”

Hai mắt Tuế Hòa đẫm lệ mờ mịt nhìn hắn, miệng vẫn lắp bắp nói không cần, nhưng lòng lại đang thầm kêu oan… Rõ ràng đã ướt từ trước khi trò chơi bắt đầu rồi mà.

Diễn kịch sợ nhất chính là nhập vai quá sâu. Cừ Chiêu như bị một quả bom dội thẳng vào cây cầu lý trí. Trong lòng hắn gào thét muốn tra tấn Tuế Hòa, nhưng động tác trên tay lại vô cùng nhẹ nhàng, như sợ làm cô bị thương dù chỉ một chút.

Chiếc quần lót của Tuế Hòa bị xé rách, vướng víu treo trên mắt cá chân. Cô nằm ngửa trên tấm thảm lông xù xì, chiếc áo ngủ bị mở phanh sang hai bên, đôi nhũ trắng nõn đầy đặn biến thành hai vũng nước suối mềm mại, núm vú sưng đỏ bị kẹp giữa hai ngón tay thon dài của hắn, thường xuyên bị lôi kéo, vuốt ve làm cho không ngừng dựng thẳng kiêu hãnh.

Tuế Hòa ưỡn căng lồng ngực, xương hông xấu hổ nâng cao khỏi mặt thảm, cơ thể đỏ bừng như tôm luộc, cánh môi hé mở, tiếng rên rỉ đứt quãng mắc kẹt nơi yết hầu. Cô chăm chú nhìn chiếc đèn treo trên trần nhà, gương mặt phủ đầy tình dục, trong lòng nghi ngờ không biết mình đang diễn kịch hay đây chính là sự thật.

Mái tóc của hắn chôn sâu giữa hai chân cô hơi cứng, cọ vào da thịt non mềm nơi đùi trong, gây cảm giác ngứa ngáy khó tả. Tên tội phạm cưỡng gian này thật dịu dàng, khiến cô không biết cơ thể mình nên phản ứng thế nào cho phải.

Cừ Chiêu đang ra sức phục vụ Tuế Hòa. Hắn nghiêm túc đọc thuộc lòng những lời thoại của mình, nói rằng hắn đã theo dõi Tuế Hòa từ rất lâu rồi, cuối cùng cũng có thể nếm thử hương vị ngọt ngào của cô. Si mê đến phát cuồng.

Tuế Hòa làm sao chịu nổi sự tấn công dồn dập như vậy?

Cừ Chiêu chỉ dựa vào đầu lưỡi đã có thể đưa Tuế Hòa lên đỉnh hai lần liên tiếp. Hoa tâm như cất giấu một chiếc lò xo, bị ép chặt rồi đột ngột buông ra, lò xo bật tung lên cao, một dòng dịch lỏng trong suốt ấm nóng phun ra ngoài.

Nhục huyệt bị dm thủy làm cho ướt đẫm, bắn cả lên mặt Cừ Chiêu. Hắn liếm hết tất cả vào trong miệng, nuốt xuống, rồi lại cùng Tuế Hòa hôn môi thật sâu, giọng nói khàn đặc: “Đây chính là mùi vị của em.”

Tuế Hòa mê mang nhìn hắn, chóp mũi ửng hồng đáng yêu, “Cừ Chiêu, em muốn.”

Cừ Chiêu lắc đầu, giọng nói lạnh lùng nhập vai: “Không, em không hề biết tên của anh.” Côn tht nóng rực cắm sâu vào mị huyệt lầy lội ngay khi hắn vừa dứt lời.

Tầng tầng lớp lớp thịt mềm bao lấy dương vt, lực hút mạnh mẽ như muốn nuốt chửng lấy nó, giữ chặt không buông. Thế nhưng không thắng nổi Cừ Chiêu thẳng lưng hăm hở tiến vào, hoa môi lớn nhỏ như những cánh hoa rơi tả tơi dưới cơn mưa rào, mặc cho dương vt ra vào cày xới, hết lần này đến lần khác bị thao đến mài mỏng, sưng đỏ.

May mà còn có những bọt sóng làm bạn… dm thủy dồn lại thành những bọt trắng li ti đọng lại bên mép khe hở chỗ giao hợp, lao nhanh theo từng cơn thủy triều khoái cảm, nước sốt giàn giụa ướt át.

“A… A… A…”

Hạ thể bị cắm rút điên cuồng không ngừng nghỉ, nước mắt chảy dài qua huyệt thái dương. Tuế Hòa muốn chạy trốn nhưng lại bị hắn túm chặt trở về. Cừ Chiêu hôn lên môi cô, gấp một chân cô lại ép sát vào ngực, thao đến mồ hôi rơi như mưa.

Trốn cái gì mà trốn? Không được phép trốn. Chạy thoát được hắn sẽ nhốt cô lại, thao cô bất kể ngày đêm, thao đến khi cô khóc lóc van xin, thao đến hỏng cả người mới thôi.

“Bị cưỡng gian mà còn kẹp chặt như thế này sao?” Cừ Chiêu gặm cắn núm vú căng tròn của cô, dáng vẻ gấp gáp khó kìm nén như mèo vờn cá, “Em nói xem có phải em thiếu làm lắm rồi không?”

Tuế Hòa ôm lấy đầu hắn, khẩu thị tâm phi: “…Không phải.”

Cừ Chiêu thầm mắng một tiếng, lật người cô lại, một bàn tay giữ chặt eo cô không cho cô nhúc nhích. Bờ mông đầy đặn vểnh cao mời gọi ngay trước mặt hắn. Hắn vỗ mạnh một cái, Tuế Hòa bị đau kêu lên, cơ thể theo đó lắc lư, từ phía sau cũng có thể nhìn thấy bộ ngực sữa no đủ đang rung động theo từng nhịp thở hổn hển.

Cừ Chiêu giữ chặt cô không cho cô động đậy, khoái cảm khi ra vào từ phía sau mãnh liệt hơn hẳn phía trước, vách hang ấm nóng chèn ép vô hạn, vô số mị thịt há miệng lôi kéo, bám riết lấy từng đường gân xanh trên thân dương vt, thoải mái cực kỳ.

Thật biết kẹp người mà.

Cừ Chiêu cậy mạnh tiếp tục đâm sâu, không chút lưu tình. Cảm giác kích thích xưa nay chưa từng có làm Tuế Hòa nếm được tư vị mới mẻ, bụng nhỏ của cô càng lúc càng siết chặt lại, cô biết, cô lại sắp phun ra nữa rồi.

“Cừ Chiêu…” Giọng nói yếu ớt như sắp tan vào không khí.

Cừ Chiêu bỗng nhiên thúc mạnh vào một cái, “Đã nói em không biết tên của anh mà!”

Tuế Hòa ô ô khóc nấc lên, khoái cảm chồng chất khiến cô sảng khoái đến mức sắp ngất đi, “Em không được nữa rồi… A… Không được…”

“Không cho phép.” Cừ Chiêu bá đạo tuyên bố. Hắn muốn cùng cô đạt đến đỉnh cao.

Dường như động tác nước rút cuối cùng đã lên dây cót, côn tht dồn một lực lớn điên cuồng ra vào mật huyệt. Trước mắt Tuế Hòa xẹt qua những bóng đen mờ ảo, phạm vi tầm mắt giống như màn hình TV bị mất tín hiệu, chỉ còn lại những bông tuyết sần sùi trải rộng khắp nơi. Cây dương vt nóng rực trong cơ thể kia như sắp nổ tung đến nơi, càng lúc càng bành trướng thêm. Tuế Hòa run lên như cầy sấy, quay đầu lại nhìn hắn, giọng khẩn khoản van xin: “Đừng… Đừng bắn vào trong…”

“Em không có quyền lựa chọn.” Cừ Chiêu lạnh nhạt nói. Toàn thân hắn căng cứng như dây đàn, eo thon siết chặt lại, căn thịt chôn sâu trong âm huyệt, trứng dái nảy lên liên hồi, toàn bộ tinh dịch tích trữ được giao nộp hết vào nơi sâu thẳm nhất.

“Cừ Chiêu, em sẽ không bao giờ chơi trò này nữa đâu.”

Quá mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận