Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nghiêng đầu né tránh, ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, cọ cọ thân mật, “Giả vờ gì đâu.”

Bàn tay to ôm bờ eo thon chỉ đầy một vòng ôm của cô, định kéo cô dậy, cô lại khéo léo trốn thoát, nhẹ nhàng xuống giường không xỏ dép, hai bàn chân trần trắng như ngọc bước trên mặt thảm mềm.

Cô chỉ mặc độc một chiếc áo sơ-mi nam màu trắng, chiếc áo rộng che đi thân hình mảnh khảnh, cặp chân miên man giấu dưới vạt áo đung đưa, như ẩn như hiện.

Cô bước đến bên cửa sổ, chống hai tay lên bệ, hơi ngước đầu, mái tóc đen bóng như tơ lụa nhẹ bay theo làn gió, xõa dài sau lưng, toát lên một nét quyến rũ khác.

“—— Nơi này yên tĩnh thật.” Cô bỗng mở miệng.

Tống Đĩnh Ngôn tựa vào đầu giường, đôi mắt đen thăm thẳm khóa chặt trên người cô: “Thích à?”

Tô Anh quay đầu nhìn anh, “Đương nhiên.”

Anh tùy ý bảo: “Tặng em đấy.”

Cô xoay người, tựa lên bệ cửa sổ, đôi mắt hạnh cong cong như chú hồ ly gian xảo, sau đó, cô ngoắc ngón tay ngọc thon nhỏ với người đàn ông ở trên giường.

Tống Đĩnh Ngôn tỏ vẻ mặc cô đùa nghịch, không nói hai lời, lập tức xuống giường bước về phía cô.

Lúc chỉ còn cách một bước, Tô Anh mềm mại nhào về trước, vòng tay ôm eo anh, ngẩng đầu trông lên, mặt mày phớt đỏ, giọng đượm vẻ chòng ghẹo: “Một đêm đổi một căn nhà, thầy Tống hào phóng quá…”

Người đàn ông ôm siết cô vào lòng, một tay khác chạy dọc trên bắp đùi mịn màng, vạt áo cô từ từ xốc cao theo chuyển động của anh.

Lòng bàn tay ấm áp chạm vào rìa ngực mềm nhưng không tiếp tục, chỉ thong dong ve vuốt, cô cắn răng song không ngăn nổi tiếng rên rỉ, cơn tê dại khiến cô nổi da gà.

Anh ghé sát tai cô, “—— Ai bảo chỉ là một đêm.”

Tô Anh khẽ đẩy người đàn ông, “Ồ” một tiếng sâu xa, bình tĩnh bảo: “Xem ra… thầy vẫn muốn yêu em tiếp.”

Giọng anh khô khốc, “Em thông minh quá.”

Trước khi Tô Anh kịp thét lên, Tống Đĩnh Ngôn đã xoay cô lại và ép cô lên cửa sổ, một vật vừa cứng vừa nóng đè lên thắt lưng cô, anh thở dồn, hiển nhiên không muốn nhiều lời, móc mép quần lọt khe của cô toan lột xuống.

“—— Đừng.” Tô Anh hốt hoảng quay đầu, khẽ cầu xin, “Bên dưới còn đau lắm…”

Người đàn ông im lặng vài giây, ngoan cố cọ lên bờ mông căng tròn của cô, Tô Anh không chịu nổi hành động từa tựa làm tình này, chưa được mấy phen đã rầm rì thở dốc.

Anh nóng mắt, lập tức ôm cô xoay người, đặt cô ghé lên tường, hôn cô say đắm, hung ác ngậm mút môi cô với vài phần bất mãn. Lưỡi cô phát đau vì bị anh cắn, tiếng cầu xin đứt quãng của cô chẳng những không khơi gợi sự thương tiếc của người đàn ông mà còn làm anh nhay cắn môi cô thêm mạnh.

Đến khi anh buông cô ra, cả người cô mềm nhũn, tựa vào lòng anh. Lại được chút sức rồi, cô mới càu nhàu: “Sao anh… chẳng dịu dàng gì thế.”

Người đàn ông cười khẽ: “Thích dịu dàng à?”

Tô Anh gật gật rồi lại lắc đầu, nhón chân thầm thì bên tai anh: “Thích anh dịu dàng ở dưới giường…”

Anh nhướn mày: “Trên giường?”

Người con gái cười gợi cảm: “Thì mạnh một chút…”

Đôi mắt người đàn ông dần ửng đỏ, anh tựa trán lên trán cô, nửa đe dọa nửa cảnh cáo, “Còn quyến rũ anh nữa thì đêm nay em đừng hòng ngủ.”

Thấy anh nghiêm túc, Tô Anh không dám khinh suất, xoay người vùi vào lòng anh, tiếp tục ngắm cảnh đêm xa xa bên ngoài cửa sổ.

“Em chuyển về đây sống đi.” Người đàn ông lạnh nhạt nói.

“Anh thì sao?” Cô hỏi.

“Đương nhiên là…” Tiếng nói bên tai trầm khàn mà mê hồn: “… ở đây để thu tiền lãi rồi…”

Tô Anh nhìn ngọn đèn đường cách đó không xa, và hàng ghế ngay lề thẳng lối dưới ánh đèn mờ: “Thầy Tống đang công khai mời sinh viên ở chung đấy à?”

Người đàn ông hôn lên cổ cô, nghiêm trang đáp: “Để chăm sóc em họ, lý do này được không?”

Hai từ “em họ” vừa xuất hiện, đầu Tô Anh như muốn nổ tung, toan vùng khỏi vòng ôm của Tống Đĩnh Ngôn gần như cùng một thời điểm, song lại bị người đàn ông nhanh tay giữ lại trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận