Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có, không có ạ.” Người truyền tin ngồi thẳng lưng, “Chuyện đó, phó quân Đường nói là, nếu như ngài không chịu xin lỗi, vậy chỉ đành cách chức của ngài một khoảng thời gian thôi… Ngài thấy…”
“Con mẹ nó Cút ” Bàn tay Triệu Thanh Quân đang bóρ vú của Tần Lộ Lộ bỗng dùng sức, ôm cô gái đứng lên “Để tôi chống mắt lên xem xem có ai dám cách chức tôi ”
Đàm phán thất bại, người truyền tin chạy lộn nhào ra ngoài.
Bầu sữa của Tần Lộ Lộ bị bóp chặt nên vô cùng đau, cô không nhịn được mà rên lên một tiếng, thu hút sự chú ý của Triệu Thanh Quân.
Lúc này Triệu Thanh Quân mới phát hiện ra cô, ông ta lại ngồi xuống, vươn tay lên nắm lấy cằm Tần Lộ Lộ, quay về sau, để cô nhìn ông ta.
“Nhóc con, cháu nói xem chú có nên thỏa hiệp không?” Ông ta hỏi, giọng điệu đứng đắn, giống như đang trưng cầu ý của cô.
Tần Lộ Lộ vừa định nói, chỉ thấy Triệu Thanh Quân cười tự giễu, nói một mình “Chú hỏi cháu để làm gì chứ, cháu thì biết cái gì.”
Ngay sau đó Triệu Thanh Quân ném cô sang một bên ghế sô pha, kéo dĩa hạt dẻ từ trên bàn qua, tự lột cho mình, vừa lột vừa ném vào tɾong miệng.
Triệu Thanh Quân chăm chú ăn sach dĩa hạt dẻ, giống như ăn rấtngon, tɾong phòng khác chỉ còn tiếng chẹp miệng.
Khí áp trên người ông ta rấtthấp, Tần Lộ Lộ ngồi ở bên cạnh, không dám đến gần, cũng không dám rời khỏi đây.
Dù sao chú ba cũng không nói chuyện, lỡ như cô chọc giận ông ta thì phải làm sao bây giờ?
Tần Lộ Lộ cứ ngồi yên ở đó như cũ, cuối cùng khi dĩa hạt dẻ bị ăn hết một nửa, bụng cô bỗng vang lên tiếng ọt ọt.
Cô đói bụng rồi.
Nghe thấy tiếng này, Triệu Thanh Quân ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tần Lộ Lộ vẫn còn ở bên cạnh, tɾong mắt lóe lên sự ngạc nhiên “Tại sao cháu vẫn còn ngồi ở đây?”
Tần Lộ Lộ mím môi, ngoan ngoãn trả lời “Chú ba không có nói là cho cháu đi…”
Nghe vậy, Triệu Thanh Quân vui vẻ, ông ta bị nhóc con này chọc cho tức cười.
“Con mẹ nó tại sao cháu lại ngu ngốc như thế? Chú không nói chuyện thì cháu không thở? Không ăn cơm luôn à? Sống hai mươi mấy năm trời mà còn cần người khác dạy bảo?”
“Không cần ạ.” Tần Lộ Lộ bị Triệu Thanh Quân làm bối rối, cô vội đứng lên “Vậy, cháu đi ăn sáng đây, chú ba.”
“Muốn đi thì đi, hỏi chú làm cái gì?” Triệu Thanh Quân cười nhạo, không thàm nhìn cô, ông ta vẫn tiếp tục lột hạt dẻ.
Cảm xúc của Triệu Thanh Quân vẫn không vui lên, ăn xong dĩa hạt dẻ thì xem TV, không thèm quan tâm đến Tần Lộ Lộ, ông ta chụp lấy cái mũ rồi cầm súng nhanh ͼhân bước ra cửa.
Tần Lộ Lộ thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng tɾong nhà họ Triệu chỉ còn lại một mình cô.
Phòng ßếp của nhà họ Triệu đó rấtlớn, đầu ßếp luôn túc trục hai mươi bốn giờ, lúc nào cũng có cơm nóng, Tần Lộ Lộ tìm lớn một chút gì đó để lót bụng.
Khi rảnh rỗi, cô nhận ra rằng mình không có việc để làm.
Cô vốn học vẽ ở một học viện nào đó tɾong thành phố, sau khi đính hôn với Triệu Lăng Hiên thì cô đã nghỉ học.
Cô đã suy nghĩ và xem xét kỹ lưỡng kết quả của quyết định này.
Cho dù vẽ tranh không phải đi làm cho người khác, cả đời cẩn trọng cũng không thể nào vượt qua giai cấp.
Bây giờ đã gả vào nhà họ Triệu, cô không cần phải tìm cách để mưu sinh, nếu có gì xoắn xuýt thì chỉ cần một tờ giấy chứng nhận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận