Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Nơi Góc Khuất Và Cái Giá Của Dục Vọng
Tối hôm đó, Vu Hướng Tây lại rủ cô ra ngoài. Cậu nói muốn đưa cô đến nơi này.
Đó là quảng trường Hoa Viên. Nơi này về đêm tấp nập người qua lại. Họ đi dạo giữa dòng người, ăn xiên nướng, uống trà chanh vỉa hè. Cảm giác như hai người đang hẹn hò thực sự. Vu Hướng Tây mua cho cô một cái bờm tai thỏ phát sáng, còn mình thì đeo bờm tai mèo.
“Chúng ta chụp ảnh đi chị.” Cậu giơ điện thoại lên.
Phó Nhàn Linh bật cười, tạo dáng. Cô đã quên mất mình là một người vợ thất bại, quên mất Trương Tuyền Phong, quên hết mọi muộn phiền. Giây phút này, cô chỉ là cô, đang ở bên cạnh một chàng trai khiến cô vui vẻ.
Họ chơi đến tận khuya, lúc ra về trời lất phất mưa.
Cả hai chạy vội vào xe của Thôi Hiểu (chiếc xe cô vẫn đang mượn). Không khí trong xe bỗng trở nên ngột ngạt. Mùi đồ nướng, mùi mưa, và mùi của hai cơ thể nóng ran.
Phó Nhàn Linh đang lau tóc thì Vu Hướng Tây bỗng chồm qua, ép cô vào cửa xe.
“Chị,” cậu thì thầm, ánh mắt rực lửa, “tôi muốn chị.”
Không đợi cô trả lời, cậu hôn cô. Nụ hôn lần này khác hẳn. Nó không còn say xỉn, không còn thăm dò. Nó là ham muốn trần trụi.
Cậu luồn tay vào trong áo cô, bàn tay nóng rực xoa nắn bầu ngực mềm mại. Phó Nhàn Linh rên rỉ, cơ thể mềm nhũn.
“Hướng Tây… đừng… đây là xe…”
“Em biết.” Cậu cắn nhẹ vành tai cô, “Nhưng em không nhịn được nữa.”
Cậu nhanh chóng hạ ghế phụ xuống, rồi bế cô trèo ra ghế sau. Không gian chật chội khiến mọi đụng chạm trở nên rõ ràng và kích thích. Cậu xé toạc chiếc váy công sở của cô, lột phăng chiếc quần lót ren mỏng manh.
“Chị đẹp quá…” Cậu thở dốc, vùi mặt vào giữa hai chân cô.
Phó Nhàn Linh cong người. Đầu lưỡi nóng rực, thô ráp của cậu liếm dọc khe huyệt ướt đẫm của cô. Cậu tham lam mút mát lấy hạt nhân đang sưng đỏ, tiếng nước “chụt chụt” vang lên trong không gian tĩnh mịch.
“A… Hướng Tây… đừng liếm chỗ đó… a…”
Cô chưa bao giờ trải qua khoái cảm mãnh liệt như vậy. Cơ thể cô co giật, bụng dưới thắt lại. Cô cong người, dòng nước ái ân bắn ra, xối ướt cả mặt cậu.
Vu Hướng Tây ngẩng lên, liếm mép, cười mãn nguyện. Cậu nhanh chóng lấy bao cao su trong túi quần (Thôi Hiểu đã nhét vào xe từ bao giờ).
Cậu xé vỏ, đeo vào. Cây hàng nóng bỏng, cương cứng khủng khiếp đã kề ngay cửa huyệt.
“Chị… cho em vào nhé.”
Cậu không đợi cô đồng ý, nắm lấy eo cô, thúc mạnh một cái.
“Á!” Phó Nhàn Linh thét lên. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột, vừa căng trướng vừa đau đớn, nhưng lại sướng đến tê dại.
Không gian ghế sau quá chật, cậu phải gập người, đè cô dưới thân. Mỗi cú thúc của cậu đều mạnh mẽ, dứt khoát, đâm sâu vào tận cùng tử cung. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang dội, cửa kính xe mờ đi vì hơi thở nóng hổi của cả hai.
“Chị… sướng không?” Cậu vừa thúc vừa thì thầm bên tai cô.
“Ưm… nhanh… nhanh nữa lên…” Phó Nhàn Linh đã mất hết lý trí, cô quắp chặt chân quanh eo cậu, móng tay bấu sâu vào lưng cậu.
Vu Hướng Tây gầm lên một tiếng, thúc liên hồi mấy chục cái, ghim chặt cô vào ghế, bắn thứ tinh túy nóng hổi ngập tràn bao cao su.
Cả hai nằm thở dốc. Mùi tình dục nồng nặc lấp đầy khoang xe.
Phó Nhàn Linh mệt lả, dựa vào ngực cậu. Cảm giác tội lỗi vừa dâng lên đã bị khoái cảm đè bẹp.
“Hướng Tây,” cô thì thầm, “anh ta… sắp về rồi.”
Vu Hướng Tây đang vuốt ve tóc cô bỗng khựng lại. Cậu siết chặt cô hơn.
“Ly hôn đi, chị.” Giọng cậu khàn đặc, “Ly hôn anh ta đi. Lấy tôi.”
Phó Nhàn Linh nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài. “Tôi không thể. Ít nhất là bây giờ… Ba tôi… ông ấy không chịu nổi cú sốc này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận