Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ngọn Lửa Cuồng Nộ Và Dục Vọng
Căn phòng chật hẹp như bị nung chảy bởi sự phẫn nộ của hai con người đang giằng co. Tinh Thần bị Phó Hoành ép chặt vào tường, lưng cô đau nhói nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với vết thương trong lòng.
“Tôi không nợ anh gì cả!” Cô vùng vẫy, móng tay cào loạn xạ vào ngực hắn, vào lớp áo sơ mi đắt tiền. “Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tại sao cứ phải là tôi? Anh đã có vợ rồi cơ mà! Anh là đồ khốn nạn!”
Những lời buộc tội của cô như dầu đổ thêm vào lửa. Phó Hoành không giải thích, cũng chẳng muốn giải thích. Hắn chỉ biết rằng cô đang muốn rời bỏ hắn, muốn xóa sạch dấu vết của hắn trong cuộc đời cô. Điều đó khiến hắn phát điên. Tình yêu, thù hận, sự chiếm hữu điên cuồng trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc độc hại, thiêu đốt lý trí của hắn.
“Muốn biết tại sao ư?” Hắn cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú bị thương. “Bởi vì tôi chưa chơi chán! Bởi vì cơ thể này của em… nó sinh ra là để cho tôi giày vò!”
Dứt lời, hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đang run rẩy của cô một cách thô bạo. Đó không phải là nụ hôn, mà là sự trừng phạt, là sự cắn xé. Hắn ngậm lấy môi cô, dùng răng day nghiến, ép cô phải mở miệng đón nhận sự xâm lấn cuồng bạo của hắn.
“Ưm… Buông…!”
Tinh Thần nức nở, cố gắng đẩy hắn ra nhưng đôi tay rắn chắc của hắn đã ghim chặt cổ tay cô lên đỉnh đầu, ép cô nằm bẹp xuống chiếc giường đơn chật chội. Nụ hôn của hắn mang theo mùi vị của máu tanh và sự tuyệt vọng. Hắn hôn như muốn rút cạn không khí trong phổi cô, như muốn nuốt chửng linh hồn cô.
“Xoạt!”
Tiếng vải rách vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch. Chiếc áo sơ mi mỏng manh của Tinh Thần bị xé toạc, để lộ ra làn da trắng ngần đang run lên vì lạnh và sợ hãi. Những chiếc cúc áo bắn tung tóe xuống sàn nhà, lăn lóc như những mảnh vỡ của lòng tự trọng.
Bàn tay nóng rực của Phó Hoành thô bạo lướt trên cơ thể cô, không còn sự dịu dàng mơn trớn như trước kia, chỉ còn lại sự chiếm đoạt trần trụi. Hắn xoa nắn bầu ngực mềm mại, để lại những vết hằn đỏ ửng trên làn da tuyết trắng.
“Đừng… xin anh… đau quá…” Tinh Thần khóc nấc lên, nước mắt chảy dài ướt đẫm gối. Nhưng sự cầu xin của cô chỉ càng kích thích thú tính trong người đàn ông đang mất kiểm soát.
Phó Hoành không nói một lời, hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát của cô, hít hà mùi hương đã ám ảnh hắn bao đêm. Rồi hắn cắn. Hắn cắn mạnh vào xương quai xanh, vào bầu ngực, đánh dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt của cô.
Đau đớn và khoái cảm kỳ dị đan xen khiến Tinh Thần không kìm được tiếng rên rỉ vỡ vụn. Cô hận hắn, hận sự tàn nhẫn này, nhưng cơ thể phản bội lại run rẩy đón nhận từng cái chạm của hắn. Trong cơn uất ức tột cùng, cô vươn cổ, cắn mạnh vào bả vai rắn chắc của hắn qua lớp áo.
Cảm giác đau đớn truyền đến khiến Phó Hoành khựng lại một giây, rồi ngay lập tức, dục vọng bùng nổ dữ dội hơn. Hắn cười tà, đôi mắt tối sầm lại đầy nguy hiểm: “Em muốn chơi bạo lực sao? Được, tôi chiều em!”
Hắn giật phăng thắt lưng, kéo tuột chiếc quần dài vướng víu của cô xuống. Không có màn dạo đầu, không có sự vuốt ve âu yếm, hắn tách mạnh hai chân cô ra, chen người vào giữa và thúc mạnh.
“Áaaa!”
Tinh Thần hét lên đau đớn khi vật cứng rắn nóng hổi của hắn xé toạc sự khô khốc bên trong cô. Cô cong người lên như con tôm luộc, móng tay bấu chặt vào ga giường, cả người run lên bần bật. Hắn quá lớn, quá thô bạo, và cô chưa sẵn sàng.
“Thả lỏng ra!” Phó Hoành gầm nhẹ, mồ hôi trên trán nhỏ xuống ngực cô. Bên trong cô chật chội và nóng bỏng như muốn nghiền nát hắn, khiến hắn vừa đau vừa sướng đến tê dại da đầu.
Hắn bắt đầu di chuyển, ban đầu còn khó khăn, nhưng rồi nhịp điệu ngày càng nhanh, càng mạnh. Mỗi cú thúc của hắn đều chạm đến tận cùng sâu thẳm, như muốn đóng đinh cô vào giường, đóng đinh cô vào cuộc đời hắn mãi mãi.
Căn phòng nhỏ tràn ngập tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông, tiếng khóc nức nở và tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận