Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Cười Của Thỏ Con Và Sự Sững Sờ Của Sói
Hy vọng mong manh của Bùi Yên còn chưa ấm chỗ, thì điện thoại lại rung lên.
Là hắn.
Lâm Dịch Phong.
Hắn đã về. Và lần này, hắn không gọi cô ra xe.
“Anh đang ở Kính Hồ.” Giọng hắn bình thản. “Ra đây gặp anh.”
Bùi Yên chết lặng. Kính Hồ? Giữa sân trường? Hắn điên rồi sao?
Tim cô đập thình thịch. Hắn đang muốn công khai? Hắn muốn tất cả mọi người đều biết? Cô hoảng loạn. Tin đồn trong trường đại học còn đáng sợ hơn cả dao kiếm. Nếu mọi người biết, họ sẽ không chĩa mũi nhọn vào hắn, vị nam thần, con cưng của trời. Họ sẽ chĩa vào cô. Họ sẽ nói cô là con đĩ trèo cao, là kẻ lăng loàn cướp bạn trai của bạn thân (dù cô không hề), là thứ trà xanh bị kim chủ bao nuôi.
Hắn đang muốn giết cô bằng dư luận.
Cô run rẩy bước đến Kính Hồ. Bóng đêm đã buông xuống, mặt hồ phản chiếu ánh trăng vỡ vụn.
Và rồi cô thấy hắn.
Hắn không mặc bộ vest bạc lạnh lẽo như mọi khi. Hắn mặc áo gió đen, quần jean và giày thể thao trắng. Hắn ngồi trên ghế đá, giống hệt như một đàn anh sinh viên bình thường.
Nhưng Bùi Yên không bị đánh lừa. Dưới lớp vỏ bọc sinh viên đó là một con dã thú. Hắn chỉ đang thay đổi cách săn mồi.
“Lại đây.” Hắn vẫy tay.
Cô rụt rè bước tới, giữ một khoảng cách an toàn.
Hắn thở dài. Rồi đột nhiên, hắn đứng dậy, bước tới, và trong một cử động nhanh gọn, hắn kéo cô, đặt cô ngồi lên đùi hắn.
“A!”
“Ngồi yên.” Hắn ra lệnh, nhưng giọng nói không quá tàn nhẫn. Hắn vùi mặt vào cổ cô, hít một hơi thật sâu.
“Anh nhớ em.” Hắn lẩm bẩm. “Nhớ mùi hương này.”
Hơi thở nóng rực của hắn phả vào da thịt khiến cô run lên. Bụng dưới cô lại bắt đầu co thắt theo phản xạ có điều kiện. Cơ thể cô… nó đang phản ứng với hắn. Sự thật này khiến cô ghê tởm chính mình.
Hắn buông cô ra một chút, rồi đặt vào tay cô một cái hộp.
“Ăn đi.”
Đó là một miếng bánh kem Tiramisu nhỏ xinh.
Bùi Yên sững sờ. Hắn… đang làm gì vậy?
Lâm Dịch Phong nhìn cô. Lần trước, hắn đã ném chiếc bánh cô mua cho Vệ Diễn. Lần này, hắn muốn dùng một chiếc bánh khác để thay thế. Hắn đang thử một cách mới. Cách của Vệ Diễn.
“Anh không thích ăn đồ ngọt.” Hắn nói dối. “Đút cho anh.”
Bùi Yên run rẩy cầm lấy chiếc thìa nhựa nhỏ. Hắn đang chơi trò gì đây? Trò bạn trai ân cần?
Cô múc một miếng bánh, đưa lên miệng hắn. Hắn há miệng, ngậm lấy chiếc thìa, và cố tình… liếm nhẹ vào ngón tay cô.
Bùi Yên giật mình rụt tay lại.
Hắn cười. Hắn ăn thêm vài miếng cô đút. Rồi, hắn đột ngột quẹt một vệt kem lên chóp mũi cô.
“Em… anh…”
Cô đang định lau đi, thì mặt hắn cúi xuống.
Cái lưỡi nóng ấm, ướt át của hắn liếm dọc sống mũi cô, rồi liếm sạch vệt kem trên chóp mũi.
Cảm giác đó… kỳ lạ quá. Vừa ngứa, vừa tê dại.
“A… Đừng… nhột…”
Bùi Yên theo phản xạ rụt người lại, và rồi, một âm thanh mà chính cô cũng không ngờ tới đã bật ra.
Cô bật cười.
Một tiếng cười trong trẻo, giòn tan, hoàn toàn không có sự sợ hãi hay phòng bị.
Cả hai đều sững sờ.
Lâm Dịch Phong đông cứng lại.
Hắn đã nghe cô khóc. Hắn đã nghe cô rên rỉ. Hắn đã nghe cô van xin. Hắn đã nghe cô chửi rủa.
Nhưng đây là lần đầu tiên… hắn nghe thấy cô cười.
Một nụ cười thật sự.
Không phải là cái nhếch mép châm chọc, không phải là nụ cười gượng gạo. Đó là tiếng cười lanh lảnh của một cô gái trẻ.
Và hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Hắn có thể dùng bạo lực để chiếm đoạt thân thể cô, ép cô lên đỉnh, ép cô gọi hắn là chồng. Nhưng hắn không thể ép cô cười.
Tiếng cười này, hắn không thể cướp được.
Và ngay giây phút đó, hắn khao khát nó hơn bất cứ thứ gì. Hơn cả cái lồn chật khít của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận