Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– I See You
Mạnh Phù Sinh đứng giữa siêu thị tiện lợi, ánh đèn tuýp trắng lóa mắt chiếu vào khuôn mặt góc cạnh giờ đây tràn ngập vẻ suy sụp. Anh nhìn vào đôi bàn tay bầm tím của mình, những khớp xương đau nhức nhắc nhở anh về sự thô bạo vừa rồi. Anh thấy ghê tởm chính mình. Anh muốn làm một cây đại thụ che chở cho Diêu Đinh, muốn mang đến cho cô sự hào nhoáng, bình yên, nhưng cuối cùng anh lại lôi cô vào vũng bùn tăm tối của cuộc đời mình.
Anh đứng im lìm như một pho tượng giữa những dãy kệ hàng thẳng tắp. Tiếng gió rít qua khe cửa kính nghe như tiếng cười nhạo của số phận. Khi anh mở cửa bước ra, cái lạnh của Tỉnh Hòa ập tới, nhưng nó chẳng là gì so với sự lạnh lẽo trong lòng anh. Và kìa, Diêu Đinh đang đứng đó, dưới ánh đèn đường mờ ảo, hơi thở hóa thành làn khói trắng mong manh. Cô không về nhà, cô vẫn chờ anh.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Diêu Đinh bước tới, đôi giày vải dẫm lên lớp tuyết dày tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc. Cô không hỏi tại sao, không trách móc anh vì sự thô lỗ. Cô chỉ nhìn sâu vào mắt anh, đôi mắt chứa đựng cả một đại dương bao dung và thấu hiểu. Cô áp lòng bàn tay hơi lạnh của mình lên đôi gò má thô ráp, lún phún râu của anh.
“Mạnh Phù Sinh, I see you.”
Câu nói ấy, nhẹ như cánh tuyết rơi nhưng lại có sức mạnh làm tan vỡ toàn bộ bức tường phòng thủ trong anh. I see you – Em thấy anh. Không phải thấy một tổng giám đốc đầy quyền lực, không phải thấy một gã đàn ông bạo lực, mà thấy một tâm hồn vụn vỡ, một đứa trẻ 12 tuổi đang run rẩy sau những trận đòn roi, một người đàn ông luôn cố gắng gánh vác cả thế giới trên vai mình.
Phù Sinh đứng hình, đôi tay buông thõng bỗng chốc siết chặt lấy eo cô, kéo cô vào một cái ôm đầy chiếm hữu và tuyệt vọng. Anh vùi đầu vào hõm cổ thơm mùi nắng nhạt và sữa tắm dịu nhẹ của cô, hít lấy hít để mùi hương mang lại sự bình an ấy. Diêu Đinh cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể cường tráng kia, cô vuốt ve tấm lưng rộng của anh, thì thầm: “Phù Sinh, đau thì phải nói ra, đừng giấu trong lòng. Em ở đây.”
Anh không nói, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi thầm lặng thấm vào vai áo cô. Người đàn ông không biết rơi lệ ấy, cuối cùng đã tìm được bến đỗ để yếu lòng. Diêu Đinh lấy từ trong túi áo ra một miếng băng cá nhân nhỏ, cẩn thận dán lên vết xước ở đuôi mắt anh. Những ngón tay mềm mại, thon dài lướt qua da thịt anh, mang theo một luồng điện ấm áp khiến dục vọng và tình yêu đan xen kịch liệt.
Mạnh Phù Sinh bỗng chốc muốn chiếm hữu cô ngay tại đây. Anh muốn dùng hơi ấm này để xua tan đi cái lạnh của quá khứ. Anh bóc một viên chocolate đắng ngọt đưa đến môi cô, đôi mắt đỏ rực nhìn cô chăm chú: “Ăn đi, sẽ ngọt hơn.”
Trong lúc đó, ở một góc khác của thành phố, Cung Quan Dương cũng đang chịu đựng những lằn thắt lưng đau đớn từ người cha độc đoán. Những đứa trẻ bị tổn thương bởi chính người thân của mình, họ giống như những hành tinh cô độc xoay quanh trục đau thương. Nhưng đêm nay, Phù Sinh không còn cô độc. Hơi thở của Diêu Đinh hòa vào hơi thở của anh, nhịp tim cô đập rộn ràng áp sát ngực anh, hứa hẹn một đêm của sự hàn gắn và yêu đương nồng cháy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận