Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hi nhẹ nhàng bâng quơ nhướng mày: “Đối với anh, định nghĩa biết bắn là mười phát đều trúng hồng tâm.”
Lâm Tiêu Tiêu nghiến răng nghiến lợi: “Ti! Bỉ!”
“Tư thế không đúng.” Phó Hi đi đến phía sau cô, dùng tư thế ôm mà sửa lại tay cầm súng của Lâm Tiêu Tiêu, “Cánh tay thẳng ra.”
Anh dùng đầu gối nhét vào giữa hai chân cô, chen chúc tách ra: “Hai chân phải mở rộng bằng vai mới vững.”
Ngực đàn ông áp sáp vào lưng cô, nhiệt độ cơ thể ấm áp xuyên thấu qua vải dệt mỏng của áo, như truyền tới thẳng tim của cô.
“Đôi mắt nhìn thẳng phía trước, nhìn vị trí hồng tâm.”
Hô hấp của anh cố ý vô tình mà phả vào tai cô, như lông chim đang nhẹ nhàng khảy, cổ ngứa, trong lòng cũng ngứa.
“Nổ súng.”
Cô hiện tại nào còn tâm tư bắn súng nữa, sự ái muội của tứ chi tiếp xúc sớm làm tâm cô nhảy loạn như nai con.
Phanh ——
Sức giật của súng rất lớn, tay của cô bị chấn đến tê rần. Ở bên trong, ngay bia cũng không bắn trúng nữa.
“Tệ quá.” Phó Hi không chút nào thương hương tiếc ngọc mà ném xuống lời bình.
“Còn không phải anh dùng mỹ nam kế, cố ý quấy nhiễu em!” Lâm Tiêu Tiêu trả lại súng, tức giận chỉ trích.
“Mỹ nam kế?” Phó Hi rất là nghiền ngẫm mà lặp lại một lần, khóe môi gợi lên một ý cười nhạt, “Mới như vậy liền chịu không nổi, nếu là anh làm trò cởi quần áo trước mặt em, có phải em liền trực tiếp ướt?”
“Anh câm miệng cho em!” Lâm Tiêu Tiêu tay chân cùng sử dụng mà nhảy lên người anh, há mồm muốn cắn lỗ tai của Phó Hi. Thực ra cô có chút có tật giật mình, khi xem video anh gửi, quả thật đã ướt rồi.
“Gần đây, lá gan của em càng lúc càng lớn.” Phó Hi nghiêng đầu dễ như trở bàn tay mà tránh đi công kích, ngược lại cúi đầu gắn lên cái miệng thơm tho. Quấn quýt dây dưa, đầu lưỡi của anh tiến quân thần tốc mà công thành đoạt đất. Cô còn đang nổi nóng, ý đồ đem đầu lưỡi của anh đẩy ra ngoài, nhưng hiện thực phũ phàng, lực lượng cách nhau quá xa, ngược lại cuối cùng bị anh chặt chẽ lôi kéo không thoát nổi.
Lưỡi nhỏ bị anh mút mát đến sinh đau, Lâm Tiêu Tiêu kháng nghị mà đẩy đẩy ngực anh, lúc này Phó Hi mới chịu buông ra.
“Buổi tối anh còn có cuộc họp, chốc nữa để lão Trương đưa em về.”
“Hừ, hôn xong liền chạy, tính là đàn ông gì.” Ở chung lâu rồi, Lâm Tiêu Tiêu dần dần không sợ anh nữa, bắt đầu trêu chọc.
“Muốn anh ăn em? Hửm?” Phó Hi dùng giọng mũi quả thực phạm quy, trầm thấp thanh âm như là đàn cello, phàm là nữ nhân thì không thể tránh nổi dụ dỗ của anh mà trầm mê.
Lâm Tiêu Tiêu tức khắc lúng túng: “Em sai rồi……” cô biết anh cái gì cũng có thể làm được, không theo suy nghĩ của người thường bao giờ, cô không muốn ở đây bị anh tử hình ngay tại chỗ.
Phó Hi sờ sờ đầu cô: “Ngoan.”

Buổi tối, lão Trương theo phân phó của Phó Hi đưa Lâm Tiêu Tiêu về tiểu khu. Cô vừa xuống xe, liền thấy có một người đang ngồi ở thành bồn hoa giữa sân, là Doãn Xuyên. Hắn ngồi ở nơi đó, cũng không chơi di động, chỉ là đơn thuần mà ngồi một chỗ.
Nói đến cũng kỳ quái, thanh niên cao 1 mét 8, lại đem cho cô một cảm giác vô cùng đáng thương, như là cún con bị chủ nhân vứt bỏ.
“Em muốn ngồi ở đây đút muỗi ăn à?”
Nhìn thấy cô, đôi mắt Doãn Xuyên chợt sáng ngời. Nháy mắt, phảng phất tất cả tinh quang trên trời đều rơi vào đôi mắt ấy.
Hắn nhìn cô nói: “Em đang đợi chị.”
“Chờ chị làm gì, điều hoà nhà em lại hỏng rồi sao?” Lâm Tiêu Tiêu ngồi xuống bên cạnh, thuận tay nhéo nhéo cẳng chân căng cứng, có chút mệt mỏi của mình.
“Không phải, buổi chiều bọn em có đi xem phim kinh dị, em không dám một mình đi cầu thang lên lầu.” Doãn Xuyên vươn cánh tay ra, đập vào mắt là mấy vết hồng hồng trên da thịt trắng tươi, bị muỗi cắn mấy cái, “Em ở chỗ này ngồi ba giờ, đút cả đàn muỗi ăn no luôn.”
“……” Lâm Tiêu Tiêu cạn lời, “Em đàn ông đàn ang, lại sợ ma?”
Doãn Xuyên nhăn mi lại, bất mãn: “Chị đây chính là kỳ thị giới tính, đàn ông thì không thể sợ ma?”
Nói như vậy hình như cũng không sai…… Lâm Tiêu Tiêu dễ dàng bị thuyết phục, vỗ vỗ mông đứng lên, nói: “Đi thôi, chị dẫn em đi lên lầu.”
Tới nơi, Lâm Tiêu Tiêu lấy chìa khóa mở cửa, Doãn Xuyên lại không có chút ý tứ nào muốn rời đi, đứng sát gần cô, lại trưng vẻ mặt đáng thương hề hề: “Em không dám ngủ một mình.”
Lâm Tiêu Tiêu thập phần bất đắc dĩ: “Vào đi……”
Cô bắt đầu chậm rãi cảm thấy tính cách của mình khi đối xử với mỗi người thật khác nhau, tỷ như trước mặt Phó Hi thì nhu nhược đến ho cũng ráng nuốt lại, ngẫu nhiên vươn móng vuốt ra sẽ bị hắn ấn trở về, tỷ như đối với sự dịu dàng của Thẩm Thư Lạc thì ngượng ngùng, như em gái nhỏ mong được bảo bọc, yêu thương. Mà khi ở trước mặt Doãn Xuyên lại không tự chủ được mà nổi lên mẫu tính, sắm tròn vai “Chị gái”, tự nhiên trở nên ôn nhu bao dung. Chính cô cũng không biết rằng, mỗi khi nghĩ đến Phó Hi, bao giờ cũng liên tưởng thêm Thẩm Thư Lạc. Cũng khá lâu không thấy anh liên lạc, đúng là cuộc sống của minh tinh không như người thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận