Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Kẻ Săn Mồi
“Khóc cái gì?” Trần Chiêu Hàn gầm gừ, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. Anh nhấc bổng cô ra khỏi bồn tắm, làn da trần trụi của cô lập tức nổi da gà khi gặp không khí lạnh. Anh vớ lấy chiếc khăn bông lớn, bọc cô lại như một cái kén, rồi bế cô ra ngoài, đặt cô ngồi lên chiếc bàn ăn bằng gỗ.
“Ngồi yên.”
Anh quay lại dọn dẹp bồn tắm, rồi đi vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc áo ba lỗ màu xám của anh và cái kéo nhỏ.
“Mặc vào.” Anh tròng cái áo qua đầu cô. Chiếc áo quá rộng, trễ xuống một bên vai, để lộ xương quai xanh gợi cảm và lấp ló vết hôn tím đỏ anh vừa tạo ra. Nó dài vừa đủ che đi cặp mông tròn lẳn của cô, biến cô thành một sự cám dỗ chết người.
Anh quỳ một gối xuống, nắm lấy một bàn chân của cô, đặt lên đùi mình.
“Làm gì vậy?” Cô giật mình, rụt chân lại.
“Cắt móng chân.” Anh nói gọn lỏn, kéo chân cô lại.
Từ Tư Nhan sững sờ. Gã đàn ông vừa làm tình với cô như một con thú hoang, giờ lại đang quỳ gối cắt móng chân cho cô?
Không khí ngượng ngùng bao trùm. Tiếng “tách, tách” của cây kéo vang lên đều đặn.
“Em vẫn chưa tin anh à?” Anh đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn dán vào móng chân cô.
“Em…”
“Bạch Thanh Thanh đúng là từng muốn gả cho anh.” Anh thản nhiên kể. “Đó là ý của chú Bạch, muốn trả ơn anh. Nhưng anh từ chối.”
“Tại sao? Cô ta… là cây thần hóa thành, vừa đẹp… lại cùng một thế giới với anh.” Giọng cô lí nhí, đầy tự ti.
Anh dừng tay. Anh ngẩng lên, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào cô.
“Thứ nhất,” anh nói, giọng rành rọt, “anh không thích đàn bà chủ động leo lên giường anh. Rất bẩn.”
“Thứ hai,” anh đứng dậy, áp sát vào cô, hai tay chống lên mặt bàn hai bên, nhốt cô vào giữa. Hơi thở của anh phả vào mặt cô. “Lúc đó, anh chưa gặp em.”
“A Nhan,” anh thì thầm, giọng nói như một lời nguyền rủa, “em không hiểu logic của núi rừng à? Anh là kẻ săn mồi. Anh thấy con mồi của mình, anh sẽ tự mình đi săn, tự mình bắt về. Anh không cần ai dâng tận miệng.”
Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu, chậm, đầy tính chiếm hữu.
“Anh nói rồi. Anh chưa từng có người đàn bà khác.” Anh kéo cô đứng dậy, áp cơ thể trần trụi (chỉ che hờ bằng chiếc áo) của cô vào người mình. “Em là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng. Em ngủ trên giường của anh, em rên rỉ dưới thân anh, em mang mùi của anh. Em chính là vợ anh.”
Cái logic đơn giản, hoang dã và bá đạo tuyệt đối đó đánh gục Từ Tư Nhan. Cô không cần biết đúng sai. Giây phút này, cô chỉ biết người đàn ông này… là của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận