Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đương nhiên, anh chỉ là đối với ngọn núi kia rất tò mò mà thôi, nghe nói là muốn khai phá, nhưng địa chất của chân núi kia căn bản không dễ dàng khai phá thành một địa điểm du lịch , còn cách nguồn nước rất xa, theo lý thuyết thì không ai muốn khai nó phá thành một khu du lịch sinh thái cả, hơn nữa anh có đi thực địa dò qua,cây chung quanh trên núi thụ đã đã bị đốn ngã xong rồi.”

Cô cau mày, lại nghe hắn nói, “Anh cảm thấy, hình như có người muốn biến nơi đó làm một kho vũ khí.”

Hắn vội vàng cười cười, “Đương nhiên cái này chỉ là suy đoán của anh thôi, em không cần kinh ngạc như vậy , chỉ là ngày mai anh và giáo sư Lục sẽ đến để tìm hiểu thêm.”

“Từ từ! Có thể thêm tôi vào được không ,tôi cũng muốn đi!”

Cô kích động nói, làm trên mặt hắn có chút kinh ngạc, “Có thể, không thành vấn đề, anh cùnggiao sư Lục nói một tiếng là được.”

“Cảm ơn!”

Rốt cuộc đã tìm được một lý do biện minh rồi .

“Núi? Ngọn núi nào?”

“Cách chân núi không xa, giao sư muốn đi làm một nghiên quan trọng, cho nên muốn em đi theo.”Cô tận lực đem thanh âm của chính mình nói ra thật kiên định, nghe được sự chột dạ.

Tạ Viễn Lâm lái xe mắt nhìn thẳng phía trước, ừ— một tiếng sau,cũng không nói gì thêm.

Thấp thỏm bất an đến sáng sớm ngày hôm sau, hắn đưa cô đến trường học, rốt cuộc cũng được như ý nguyện ngồi trên xe Lục giáo sư, cùng đi chân núi.

Nhìn ngoài cửa sổ xe, không biết có phải nguyên nhân là do nói dối hay không , mà cô có loại dự cảm không tốt lắm.

Đường lên núi đã bị phong kín, vòng hai vòng mới tìm được một con đường đất duy nhất cạnh sườn núi là có thể đi lên .

Nhìn kim chỉ nam, xác nhận lên núi tìm kiếm mấy trăm chỗ rất có khả năng là nơi mà Miêu Nhất bị nhốt.

“Em nhìn thấy một bức tường bằng gạch được dựng lên ,mọi người cẩn thận một chút, bên trong rất có khả năng sẽ có người.”

“Được.”

Quả nhiên, thật sự là có.

Là hai gã bảo tiêu bên hông mang theo súng, một thân tây trang màu đen,có thể xác định không phải là quân nhân.

Giáo sư Lục ghé vào tảng đá ẩn núp, quay đầu nghiêm túc nói, “Nơi này có thể là kho tư nhân súng ống đạn dược , báo án tương đối sẽ an toàn hơn.”

“Có thể quay video sao? Như vậy ít nhất cũng có chứng cứ.”

“Suỵt, có tiếng xe!”

Cánh tay cô bị học trưởng kia bắt lấy, đột nhiên lôi kéo đi xuống, thanh âm bánh xe lăn trên đất che dấu thanh âm cọ xát của quần áo .

Tận lực ngẩng đầu chỉ có thể nhìn đến đỉnh xe , màu đen.

Cô liếc mắt một cái liền nhận ra, là xe của Tạ Viễn Lâm,sáng nay hắn đưa cô đến trường học cũng là chiếc này ! Vì sao lại trùng hợp như vậy.

Quả nhiên, dự cảm không tốt là đúng.

“Tạ tổng.”

“Tiến độ thế nào.”

“Đường hầm ngầm hôm qua đã đào thông mấy chục mét, vẫn tiến hành thuận lợi .”

“Tiểu tử kia đâu?”

“Không ăn không uống ba ngày.”

Nam nhân phát ra một tiếng cười lạnh, “Vẫn không đói bụng sao, vậy tiếp tục bỏ đói đi.”

Cô cắn ngón tay, nghe người hắn nhắc đến trong miệng rất có khả năng là Miêu Nhất.

Chờ đến khi tiếng bước chân rời xa, giáo sư Lục nói, “Chúng ta qua bên kia nhìn xem, cẩn thận một chút, đừng phát ra âm thanh.”

Cô thấp giọng mở miệng, “Các người đi trước đi, em ở đây chờ các người.”

Hắn nhìn về phía hai chân cô, “Miêu Vãn, có phải chân em mềm nhũng rồi phải không?”

“Vâng…… có chút, không sao, em nghỉ ngơi một chút liền sẽ tốt thôi.”

Giáo sư Lục nói, “Cũng được, nếu có chuyện gì liền cứ ngồi ở tại chỗ đừng nhúc nhích, chúng ta thực mau trở lại.”

Sau khi bọn họ đi xa ,cô thăm dò nhìn vào lối đi vào đường hầm, tường bằng gạch bị một hàng rào sắt phong kín, hẳn là còn có một nơi khác có thể đi vào đó.

Đang lúc cô chuẩn bị rơi đi,thì bên trong bức tường gạch bỗng nhiên truyền đến một tiếng hung rống thét chói tai, là thanh âm của Miêu Nhất .

Bình luận (0)

Để lại bình luận