Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh quanh năm làm chuyện xấu, có nhiều loại hình phạt tàn bạo trong tay dùng để đối phó với người không nghe lời. Một súng bắn bể đầu hay dùng một đao lăng trì, tất cả đều được quyết định bởi tâm trạng của anh.

Điền Yên cảm thấy bản thân bây giờ thuộc về trạng thái bị lăng trì(*).

(*): còn gọi là tùng xẻo (hình phạt thời xa xưa, trước tiên là chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu)

Sau khi Bàng Kinh Phú đưa cô về nhà, anh ném hòm thuốc để cô tự mình bôi.

Da thịt khôi phục lại để anh còn có thể chơi tiếp, không chết là được.

Sau khi thoa thuốc xong, Điền Yên để đồ lên bàn, cô đi đến cạnh anh, vâng vâng dạ dạ nói: “Tôi muốn về nhà.”

Bàng Kinh Phú thờ ơ rút điếu thuốc ra, anh nhìn về phía cửa sổ như đang thưởng thức phong cảnh, một tay khoác lên tựa lưng của ghế sô pha.

“Về nhà làm gì.”

“Ngủ.”

“Ở đây không có giường?”

Điền Yên không biết Bàng Kinh Phú muốn làm gì, anh cũng không chạm vào cô, cũng không cho cô về nhà.

Điền Yên giống như học sinh tiểu học bị giáo huấn, cô nắm ngón tay: “Sau khi ngủ dậy tôi muốn đi tìm bạn.”

“Người nào.”

Bàng Kinh Phú bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, cầm điếu thuốc đang cháy dở, lần này quay đầu nhìn vào mắt cô.

“Anh biết mà, là Đàm Tôn Tuần.”

Bàng Kinh Phú híp mắt.

Sau khi suy nghĩ một chút, anh mới nhớ ra là kẻ liếm cẩu bị hiềm nghi là người nằm vùng.

“Cô rất thân với cậu ta?”

Anh cúi xuống dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh màu đen.

“Chúng tôi là bạn bè cùng trường đại học.”

Bàng Kinh Phú này vốn bụng dạ thẳng thắn, anh lười nói chuyện vòng vo. Lần này không giống, anh chuẩn bị một hồi, quả thật không nghĩ ra có cái gì để quanh co mịt mờ, lúc này anh mới nhướng mi mắt lên quét quanh cô.

“Thích cậu ta?”

Điền Yên lắc đầu như trống bỏi.

Bàng Kinh Phú cười nhạt, giống như không tin tưởng lời giải bày của cô.

Điền Yên nói: “Tôi vẫn luôn cảm thấy cậu ta là đồng tính luyến ái.”

Đàm Tôn Tuần đi từ xa đã nhìn thấy người ngồi ở trong góc.

Từ trước đến giờ Điền Yên luôn lấy ăn mặc giản dị làm chủ. Váy dệt kim dài và áo len có mũ trùm đầu dây rút màu xanh, trông cô có khí chất mạnh mẽ của một học sinh giỏi.

Cậu ta cười lên, để lộ hàm răng trắng, quầng thâm dưới mí mắt nhô ra rất là rõ ràng. Lúc cậu ta ngồi trước mặt Điền Yên, bộ dáng khôn khéo kia còn đơn thuần hơn cả cô.

“Cẩu tặc không cho người theo dõi cô chứ?”

“Không có! Trưa nay những người đó đều rút lui, bình thường anh ta bố trí tận tám người theo dõi tôi! Ngày ngày tôi đều bị những ánh mắt buồn nôn kia nhìn, tôi còn nghi ngờ có người còn đếm tôi đi vệ sinh mấy giây luôn đó chứ.”

Điền Yên im lặng đặt cốc nước cam vừa bưng lên bàn.

Đàm Tôn Tuần xoay đầu nhìn xung quanh, trực giác của cậu ta luôn rất chính xác. Ban đầu huấn luyện hạng nhất môn phản trinh sát, trong vòng năm giây cậu ta có thể quan sát ra gần đó có mấy người đang giám thị mình một cách chính xác.

“Không có người chứ?” Điền Yên hỏi.

“Không có!”

Đàm Tôn Tuần buông lỏng bả vai căng thẳng, cậu ta thở dài, hai tay nâng má, bắt đầu quan sát cô: “Cô thế nào rồi, có phải cô nói gì đó với cẩu tặc, mới khiến anh ta buông phòng bị xuống không.”

“Không tính là ngốc.” Điền Yên nhíu mày.

“Cô nói cái gì đó?”

“Cậu là đồng tính luyến ái.”

Đàm Tôn Tuần trợn to hai mắt.

“Sao cô có thể nói dối! Sao cô có thể bêu xấu tôi chứ! Sao cô không nói tôi đầu óc đơn giản đến mức không thể ghi nhớ bảng cửu chương luôn đi!”

Điền Yên nghiêng đầu, chiếc kẹp tóc bằng gỗ nguyên khối trên tóc lệch sang một bên

“Lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy.”

“Cô cũng nói tính dục của tôi có vấn đề rồi, vậy mà còn nói là không nghĩ nhiều!”

“Ai da, dù sao đi nữa lừa được người là được. Gần đây cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày khác tôi dẫn cậu đi nhuộm tóc, chân tóc đen đã mọc ra rồi.”

Mái tóc xoăn màu vàng của Đàm Tôn Tuần bây giờ đã che cả mắt, bị cậu ta tạo thành kiểu tóc số tám ngang trán. Nhìn từ phía sau, còn tưởng cậu ta đang đội tóc giả.

Điền Yên không nhịn được đưa tay nắm tóc cậu ta một cái.

“Tôi vừa mới gội đầu!”

“Tay tôi lại không có dầu.”

“Ai biết cô có phải là chỗ nào cũng sờ không, nhiều vi khuẩn lắm.”

“Vậy cậu đưa mặt lại gần để tôi xoa một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận