Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão Tố Lúc Nửa Đêm và Cuộc Điện Thoại Định Mệnh
Từ Chính Thanh bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn hờ chiếc khăn, tóc còn nhỏ nước. Anh vừa trải qua một trận hoan ái mãn nguyện và đang mong chờ được ôm cơ thể mềm mại của cô gái nhỏ.
Nhưng thứ anh thấy là Hứa Điềm đang ngồi bật dậy trên giường, mặt trắng bệch như ma.
“Sao vậy em?” Giọng anh vẫn còn khàn đi vì dục vọng.
Cô ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt mở to, trống rỗng và đầy hoảng loạn. Cô chìa chiếc điện thoại ra, giọng run rẩy: “Chúng ta… bị phát hiện rồi.”
Từ Chính Thanh cau mày, bước tới cầm lấy điện thoại. Anh đọc tin nhắn. Vẻ mặt anh cứng lại.
“Họ sẽ làm gì?” Hứa Điềm bắt đầu hoảng loạn, giọng cô vỡ ra. “Họ sẽ báo lên trường? Em sẽ bị đuổi học! Còn anh! Anh là thầy giáo! Họ sẽ nói anh dụ dỗ sinh viên, họ sẽ nói anh là thứ đồi bại! Em… em đã hại chết anh rồi, thầy Từ!” Cô bật khóc nức nở, vò lấy tấm chăn. “Anh tốt như vậy… tại sao em lại…”
Từ Chính Thanh không nói gì. Anh giật phắt chiếc điện thoại, ném nó sang một bên. Anh kéo cô vào lòng, ôm siết lấy cơ thể đang run rẩy của cô, ép cô phải nhìn anh.
“Hứa Điềm! Nhìn anh!” Giọng anh trầm và đanh thép, không một chút hoang mang. “Nghe cho rõ đây. Em không hại ai cả. Anh là một người đàn ông trưởng thành. Mọi chuyện xảy ra, là do anh lựa chọn. Anh biết rõ mình đang làm gì. Dù có chuyện gì, đó cũng không phải lỗi của em.”
“Nhưng…”
“Không nhưng gì cả. Em tin anh,” anh nói, giọng quả quyết. “Anh sẽ giải quyết. Bây giờ, em ngủ đi.”
Sự chắc chắn của anh có sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hứa Điềm khóc nấc lên, vùi mặt vào ngực anh, cơ thể mệt lả vì tình dục và sợ hãi cuối cùng cũng chịu thua, thiếp đi.
Từ Chính Thanh nhẹ nhàng đặt cô xuống, đắp chăn cho cô. Anh hôn lên vầng trán còn đẫm nước mắt của cô, rồi lặng lẽ đi ra ban công, đóng cửa lại.
Đêm lạnh. Anh châm một điếu thuốc. Làn khói trắng lượn lờ trong bóng tối. Anh nhìn chằm chằm vào ánh đèn đường, khuôn mặt đanh lại. Anh rút điện thoại, bấm một số đã lâu không gọi.
“Ba.”
Đầu dây bên kia có vẻ ngái ngủ: “Muộn thế này…”
“Con đồng ý,” anh ngắt lời.
Một sự im lặng kéo dài. “Con… thông suốt rồi à?” Giọng ba anh có chút không tin nổi.
“Vâng. Có lẽ con không hợp với nghề này.”
“Lại là vì nữ sinh à?” Giọng ba anh trở nên nghiêm khắc.
Từ Chính Thanh rít một hơi thuốc thật sâu. Anh nhớ lại scandal ở trường cũ, một sự hiểu lầm, một tình yêu đơn phương từ người khác đã gần như hủy hoại anh. Anh lắc đầu, dù biết ba mình không thấy.
“Không,” anh nói, giọng trầm xuống. “Lần trước là tin đồn. Lần này… không giống vậy.”
Anh cúp máy, dụi điếu thuốc. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm nặng trĩu. Anh đã từ bỏ thứ anh yêu thích, nhưng đổi lại, anh có thể bảo vệ được cô.
Sáng hôm sau, Hứa Điềm tỉnh dậy trong mùi trứng rán thơm lừng. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, một buổi sáng bình yên như mọi ngày. Nhưng cơn ác mộng đêm qua lập tức ùa về.
Cô không kịp mặc quần áo, vơ vội chiếc áo sơ mi của anh vắt trên ghế, xỏ vào người rồi lao ra bếp. Anh đang đứng đó, đeo tạp dề, bóng lưng vững chãi.
Cô lao tới, ôm chầm lấy anh từ phía sau.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận