Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên trong cửa tiệm nồng nặc mùi thảo dược khô và mùi nến sáp ong. Những kệ gỗ chất đầy các lọ thủy tinh ngâm xác rắn, mắt ếch và những thứ kỳ dị khác mà Bạch Mộc không dám nhìn kỹ.
Bà lão tuy già nua, mập mạp nhưng động tác lại nhanh nhẹn đến bất ngờ. Bà đi vòng qua quầy hàng, đeo cặp kính lúp lên, bắt đầu lục lọi trong đống rương hòm lỉnh kỉnh.
“Cô cần một thứ để bảo vệ mình, đúng không? Một thứ khiến lũ quỷ hút máu phải chùn bước.” Bà ta lầm bầm, như đọc thấu tâm can nàng.
“Đây rồi.” Bà lão lôi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm.
Bên trong là một chiếc vòng tay tết bằng sợi bạc, mặt vòng là hình thánh giá nạm pha lê lấp lánh. Dù nằm trong hộp, nó vẫn tỏa ra một luồng ánh sáng bàng bạc, dịu nhẹ.
“Đây là tác phẩm đắc ý nhất thời còn trẻ của ta.” Bà lão tự hào khoe. “Đeo nó vào, đảm bảo đám ma cà rồng cấp thấp, người sói hay oan hồn đều không dám lại gần cô trong vòng ba bước chân.”
Bà cầm chiếc vòng, định đeo vào tay Bạch Mộc. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt nàng dưới ánh đèn dầu, sắc mặt bà lão đột ngột thay đổi. Nụ cười vụt tắt, thay vào đó là sự kinh ngạc và e dè.
Bà rụt tay lại, lùi ra sau một bước, giọng điệu trở nên cung kính một cách lạ lùng: “Nhưng… thứ đồ chơi này có thể sẽ mạo phạm đến ‘người bạn’ của ngài. Hay là ngài xem thử món khác nhé? Ta không muốn gây rắc rối.”
Bạch Mộc nhíu mày khó hiểu, nhưng nàng kiên quyết lắc đầu. Nàng giật lấy chiếc vòng, tự đeo vào cổ tay mình. Cảm giác mát lạnh từ sợi bạc truyền vào da thịt khiến nàng an tâm hơn đôi chút. Nàng móc ví, lấy ra một đồng tiền vàng đặt lên bàn.
“Bà là phù thủy?” Nàng hỏi thẳng, nhớ lại những lời đồn đại.
Bà lão đứng thẳng người, ưỡn ngực đầy tự hào: “Đúng vậy. Thời còn trẻ, ta là một phù thủy danh tiếng lẫy lừng ở phương Đông đấy nhé.”
“Tôi có thể hỏi vài câu được không?”
Bà lão đảo mắt nhìn đồng tiền vàng sáng chói, nhanh tay cất vào túi áo: “Hỏi đi, xem như phí tư vấn.”
“Có phép thuật nào… hoặc loại độc dược nào giúp con người du hành xuyên thời gian và không gian không? Để trở về nhà ấy?” Ánh mắt Bạch Mộc tràn đầy hy vọng.
Bà phù thủy bật cười khanh khách, tiếng cười khàn đục như tiếng quạ kêu: “Cô bé ngốc nghếch. Ta sống hơn 1000 năm nay rồi, đi khắp lục địa này, nhưng chưa từng nghe thấy loại phép thuật nào hoang đường như thế.”
Ánh mắt Bạch Mộc tối sầm lại, hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt phũ phàng. “Thật sự không có ư? Bất cứ cách nào? Dù phải trả giá đắt?”
“Ai ui, bà già này lừa cô làm gì.” Bà ta xua tay. “Ngay cả Yerman – mụ phù thủy điên cuồng nhất, sống dai nhất mà ta từng biết, cũng không làm được điều đó. Bà ta chỉ biết tìm cách trường sinh bất lão bằng cách moi tim đám ma cà rồng mà ăn thôi…”
“Yerman… là ai?”
“Là một kẻ đáng thương và đáng sợ.” Bà lão hạ giọng, kể lại câu chuyện rùng rợn về mụ phù thủy khao khát sự bất tử, kẻ thù truyền kiếp của loài ma cà rồng.
Nghe xong câu chuyện, Bạch Mộc thẫn thờ bước ra khỏi cửa tiệm. Nàng tuyệt vọng. Không có đường về. Nàng vĩnh viễn bị mắc kẹt ở thế giới này, giữa những con quái vật.
Nước mắt nàng trào ra, lăn dài trên má. Nàng đứng khóc nức nở giữa phố, mặc kệ ánh nhìn của người qua đường.
Về đến khách điếm, đứa trẻ kỳ lạ hôm nọ đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha ở sảnh. Thấy nàng đi vào, cậu bé ngước đôi mắt to tròn, ngây thơ lên nhìn. Bạch Mộc gạt nước mắt, lấy trong túi ra vài viên kẹo đưa cho cậu, tiện tay xoa đầu cậu bé một cái.
Nàng không hề để ý, ánh mắt của “đứa trẻ” ấy lướt qua cổ tay nàng, nơi chiếc vòng bạc đang tỏa sáng, rồi lóe lên một tia giễu cợt lạnh lẽo.
Đêm hôm đó. Không có trăng.
Trong giấc ngủ chập chờn, Bạch Mộc cảm nhận được một luồng hơi thở lạnh lẽo quen thuộc đang đứng bên mép giường. Hắn đang quan sát nàng. Nhưng lần này, hắn có vẻ kiêng kị chiếc vòng trên tay nàng.
Hắn chần chừ, rồi bật cười lạnh lẽo. Hắn cúi xuống, bất chấp ánh sáng từ chiếc vòng làm bỏng da thịt, hắn hung hăng cắn mạnh vào cổ tay nàng, ngay bên cạnh chiếc vòng thánh giá.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận