Chương 521

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 521

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Thể Nào Tin Mình Là Người Như Thế
Anh ta nói xong lại cười một tiếng: “Chẳng qua tìm được gián điệp là chuyện tốt, may nhờ em, lúc em vẫn chưa mất trí nhớ, anh từng nói với em, nếu như em giúp anh tìm ra gián điệp, anh sẽ cho em ba trăm triệu, mặc dù bây giờ anh bị đâm, nhưng trước sau nhờ em mới tìm được kẻ chủ mưu phía sau màn, dựa theo ước định của chúng ta, đợi lát nữa anh sai người chuyển ba trăm triệu cho em.”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Em sẽ không lấy tiền của anh, không phải anh là bạn trai của em à?”
Doanh Trần: “?”
Cô ấy vẫn còn tin à?!
Anh ta nhìn cô một cách mới lạ: “Bởi vì anh đang là bạn trai của em, mới muốn cho em số tiền kia, chứng minh người đàn ông của em nói lời giữ lời không phải sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc đi đến trước mặt hai người bọn họ, đúng lúc nghe thấy mấy câu này.
Đôi mắt của anh ta ảm đạm, lặng yên không một tiếng động vòng tới phía sau Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Em không muốn!”
Doanh Trần nắm lấy cánh tay đang chống cạnh giường của cô, cố chấp nói: “Em phải muốn, bằng không sau khi em khôi phục trí nhớ sẽ cãi nhau với anh, huống gì anh cũng không thiếu mấy thứ đó.”
Cô muốn rút tay về: “Em đã nói rồi em không…”
Đột nhiên một cánh tay tóm lấy một cái tay khác của cô từ đằng sau.
Kiều Sở Sở hơi giật mình, ngạc nhiên ngoái nhìn, va phải ánh mắt màu hổ phách của Biệt Hạc.
Đôi mắt của anh ta giống như bảo thạch sáng lấp lánh, bên trong chứa đựng cảm xúc mà cô nhìn không hiểu, cười như không cười cầm tay phải của cô trong tay thưởng thức.
Kiều Sở Sở: “!!!”
Tay của cô đang bị xoa nắn tầng tầng lớp lớp.
Vi Sinh Biệt Hạc thò đầu từ đằng sau ra, giống như không có cái gì xảy ra, biểu hiện qua quýt bình thường: “Hai người đang nói gì vậy?”
Anh ta kẹp tay của cô giữa hai người bọn họ, Thẩm Chước Ngôn ở đằng sau không nhìn thấy, Doanh Trần ở đằng trước cũng không nhìn thấy.
Thần kinh Kiều Sở Sở căng thẳng, cứng ngắc nhìn về phía Doanh Trần.
Doanh Trần hoàn toàn không biết, cười tủm tỉm nắm cổ tay cô, trong mắt tràn đầy giảo hoạt: “Tôi nói Sở Sở giúp tôi tìm ra nội gián, tôi phải cố gắng cảm ơn cô ấy, nếu không đợi đến sau khi cô ấy khôi phục trí nhớ sẽ ầm ĩ với tôi.”
Trong lòng của anh ta vui vẻ.
Vi Sinh Biệt Hạc không biết Kiều Sở Sở coi anh ta như bạn trai, còn tưởng rằng hai người họ chỉ đang nói chuyện phiếm bình thường!
Thật kích thích!
“Vậy sao?” Biệt Hạc lại gần mặt Kiều Sở Sở, nắm chắc phần thắng nhìn chằm chằm cô, ánh mắt giống rắn, khiến cô sởn cả tóc gáy.
“Cô sẽ ầm ĩ với anh ta sao? Cô Kiều?”
Bàn tay nóng bỏng của anh ta đan vào mười ngón tay của cô, dùng sức nắm chặt lại.
Hô hấp của cô hơi ngưng lại, thật sự không có cách nào chấp nhận, rút tay khỏi hai người đàn ông: “Buồn nôn quá! Vậy mà trước kia tôi là người buồn nôn như vậy!”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Doanh Trần: “?”
Cô quay đầu chạy đi, hu hu gọi bậy: “Tôi không chấp nhận được! Dù thế nào tôi cũng không chấp nhận được!!”
Thẩm Chước Ngôn đi mấy bước đã đến cạnh Kiều Sở Sở, dùng sức kéo cô vào trong lòng: “Chạy cái gì?”
Kiều Sở Sở cảm giác hình như bản thân như là chó bay ra ngoài, theo quán tính bị lực kéo kéo đụng vào trong ngực Thẩm Chước Ngôn!
Cô đau đến kêu rên: “Á!”
Thẩm Chước Ngôn lo lắng, cúi người xem xét mặt cô: “Đụng đau?”
Cô xoa cái mũi, đau đến không muốn nói chuyện.
Thẩm Chước Ngôn kéo tay cô ra, cẩn thận quan sát cái mũi bị đụng đỏ của cô.
Chóp mũi của Kiều Sở Sở đo đỏ, vô cùng oán trách lườm nguýt anh ta một cái.
Anh ta bị nhìn như vậy trái tim rạo rực, gương mặt nghiêm túc có ý cười mơ hồ lóe lên: “Mịn màng thật, tùy tiện đụng một cái đã đỏ.”
Kiều Sở Sở che mũi, nổi nóng đẩy anh ta ra: “Là ngực cậu cứng quá rồi!”
Ý cười của Thẩm Chước Ngôn càng rạng rỡ: “Ừ ừ ừ, là lỗi của tôi.”
Anh ta lại tiến đến trước mặt cô, khom lưng nâng mặt cô lên: “Tôi xem thử xem có bị thương không.”
Kiều Sở Sở ngẩng đầu lên, nhìn anh ta từ từ lại gần.
Bình thường Thẩm Chước Ngôn khôi ngô lạnh lùng, tuổi tác xấp xỉ cô, bộ dạng ngũ quan đương nhiên không cần phải nói.
Thân hình của anh ta là kiểu cường tráng do tập thể hình quanh năm, giữa lông mày còn toát lên sự bướng bỉnh và thờ ơ của thanh xuân, trái lại loại cảm giác đối lập này rất đặc biệt.
Thẩm Chước Ngôn dần dần nhận ra cô chăm chú quan sát đôi mắt của anh ta, chậm rãi đối diện với đôi mắt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận