Chương 521

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 521

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghệ thuật nói chuyện của Thôi tương, hiện trường bốn người, Đại tướng quân khẩu giao dưới gầm bàn Thôi tương bắt mạch trong ngự thư phòng (phần 1)
”Thôi tương cảm thấy nên đi xem, nhưng Bổn vương cảm thấy không cần thiết.” Sắc mặt của Tô Tần lạnh lẽo, một bên viết thoăn thoắt dưới ánh mắt của Thôi Dư, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, tựa như hoàn toàn không có hứng thú gì đối với chuyện này: ”Bệ hạ cũng đã đến tuổi phải thân chính, không phải trẻ con nữa, nên đi đâu nên làm gì, chắc hẳn bệ hạ cũng biết rõ mới đúng.”
Lời này ít nhiều gì cũng giống một con dao hai lưỡi.
Mặc dù Nhiếp Chính Vương và Thừa tướng vẫn luôn không hợp nhau, nhưng đây là lần đầu tiên châm chọc nhau một phen chói tai như vậy.
Thôi Dư gật đầu một cái: ”Nếu Nhiếp Chính Vương không lo lắng, vậy thì không sao, chẳng qua là dáng vẻ vừa rồi của Nhiếp Chính Vương trông không có lòng dạ nào làm công vụ, ngược lại ánh mắt một mực hướng ra ngoài, ta còn tưởng rằng Nhiếp Chính Vương rất lo lắng cho bệ hạ nên mới đề nghị, nào ngờ là ta đoán sai rồi.”
Lời này của y vừa nói ra, biểu cảm trên gương mặt Tô Tần lại thay đổi.
Nhưng lời của hai người đến nước này, cuối cùng vẫn không ai ra ngoài.
Qua thật lâu, đến gần trưa, hoàng đế nhỏ mới mang gương mặt đỏ bừng trở lại.
Ánh mắt né tránh đôi môi sưng đỏ, đáy mắt chân mày đều là phong tình dục vọng chưa lui, khiến gương mặt của hoàng đế nhỏ thoạt nhìn đỏ thấu, giống như đã hoàn toàn biến thành một quả đào ngọt mọng nước, tỏa ra mùi hương ngọt ngào mê người.
Thôi Dư rất khách khí gật đầu với hoàng đế nhỏ một cái, tựa như không hề chú ý đến những chỗ không ổn trên người của hoàng đế nhỏ: ”Bệ hạ về rồi.”
”Ưm… Vừa rồi có hơi không được thoải mái, đến thái y viện một chuyến…” Sắc mặt hoàng đế nhỏ đỏ bừng, có hơi lúng túng.
”Vậy sao, chẳng qua là lúc đầu bệ hạ ra ngoài vội vàng, không có người dẫn đường, thần lo lắng hồi lâu, vốn là chuẩn bị ra cửa tìm, Vương gia lại nói bệ hạ sớm đã trưởng thành, tất nhiên sẽ không đi lạc, lúc này thần mới không đi tìm nữa, mong bệ hạ thứ lỗi.” Thôi Dư đặt chiếc bút lông sói đen lên kệ bút, đứng dậy cáo lỗi, hơi khom người.
Là một văn sĩ phong lưu thường sử dụng nghi thức, nước chảy mây trôi, tiên tư trác tuyệt, đến mức mọi người chỉ có thể xúc động rằng tại sao lại có một người như vậy xuất hiện trong vòng văn nhân danh sĩ, làm sao có thể không săn đón y được chứ?
Dẫu sao con người ít nhiều gì cũng có chút nghiêng về nhan khống, thích người đẹp mắt là bản năng, chứ nói chi Thôi Dư không chỉ có dáng dấp xinh đẹp, mà còn là công tử xuất thân chân chính từ thế gia, tài khí hơn người, địa linh nhân kiệt*…
(*) Địa linh nhân kiệt: Đất linh thiêng thì sinh người hào kiệt.
Mà lời nói này cũng tương đối có tài nghệ.
Trả lời lời nói ban nãy của Nhiếp Chính Vương còn kẹp súng mang côn.
Thôi Dư trông giống như thần tiên trên trời hạ phàm, nhưng thực tế cũng không phải là quân tử chân chính không nhiễm bụi trần.
Tâm tư thủ đoạn y không thiếu, nếu không cũng không có khả năng chỉ trong vòng một khoảng thời gian ngắn ngủi đó đã đẩy mình lên vị trí cao như vậy, còn thản nhiên trở thành văn nhân được tất cả lòng người hướng tới, đồng thời còn là một người am tường nghệ thuật trò chuyện…

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận