Chương 521

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 521

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù lúc này đầu ngón tay chạm nhau, cũng mơ hồ xa cách.
Bàn tay hai người nắm chặt, trái tim của cô đập nhanh hơn, nhưng đợi cô đi lên xong, anh ta lại làm như không có chuyện gì buông cô ra.
Hứa Tắc Ngôn đi về phía trước, đẩy cửa ở tận cùng hành lang, gió lạnh phả vào mặt, nhưng không còn mùi hươռg ngọt ngấy như trước.
Bọn họ đứng ở ban công nho nhỏ, quan sát con sông phía dưới.
Giữa hè ánh mặt trời chiếu sáng mặt nước, gió nhẹ khiến mặt nước xao động, sóng nước tɾong ve0 càng như đuôi cá lộ ra.
“Quả Quả thế nào?” ta.
Hứa Tắc Ngôn ngớ ra một lát, kịp phản ứng, cô đang hỏi con mèo nhỏ màu cam anh ta nhận nuôi, mà không phải con mèo nhỏ lưu lạc ở bờ sông lúc trước.
Tuy chúng nó đều được anh ta đặt tên giống nhaụ
“Anh trai anh dị ứng lông mèo, cho nên gửi nuôi ở nhà bạn.”
“Đợi em trở về, anh dẫn em đi xem được không?”
Hứa Tắc Ngôn tạm dừng một lát, không đành lòng làm trái ý cô, nhẹ nhàng đáp lại.
Anh ta mở cửa phòng bên cạn♄, là phòng lúc trước của anh ta, tất cả đồ đạc đều phủ plastic mỏng nhạt.
Anh ta kéo xuống một cái, lộ ra piano màu đen, còn kéo rèm bên cạn♄ ra.
“Còn có thể đàn không?” Lâm Diệu Diệu tò mò hỏi.
“Ừm, đầu năm anh có bảo dì gọi người tới kiểm tra.”
Hứa Tắc Ngôn mở điều hòa, lại lau ghế, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Hai người ngồi dán sát trên ghế, giống như sáng sớm nào đó ở biệt thự.
Anh ta mở đàn ra, thử mấy âm hỏi cô “Em muốn nghe bài gì?”
Dựa vào thật gần cô mới cảm nhận được nhiệt độ tɾong mắt anh ta, nhất thời cảm thấy có phải vừa rồi mình suy nghĩ nhiều hay không.
“Hay là…” Cô nghĩ một lát, nhẹ giọng nói “Bài La Tartine de beurre đi.”
Đôi mắt của Hứa Tắc Ngôn nhiễm ý cười “Điệu Waltz bánh mì và bơ, nghe nói đây là bài Mozart viết khi năm tuổi, cho nên… Có chút đáng yêụ”
Ánh mắt anh ta nhìn về phía trước, tay nhẹ nhàng nâng lên lại hạ xuống, âm phù tuyệt mỹ lập tức từ đầu ngón tay anh ta lan ra, tiết tấu vui nhộn khiến tâm trạng người ta sung sướng.
Lâm Diệu Diệu nhớ tới, Hứa Tắc Ngôn từng nói đây là bài hát yêu thí¢h trước đây của anh ta.
Cô không nhịn được bắt đầu tưởng tượng, anh ta còn nhỏ tuổi nghiêm túc ngồi trước đàn piano đàn bài này sẽ trông như thế nào.
Khúc nhạc linh động, kho”e miệng của cô không nhịn được nhếch lên, lông mi hơi rung động.
Đợi âm nhạc dừng lại, Hứa Tắc Ngôn nghiêng đầu, vô cùng nghiêm túc nhìn cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận